Đừng Cười! Đây Là Phim Kinh Dị [Vô Hạn] - Chương 101: Ngoại truyện – CỐ MẶC TRÌ
Cập nhật lúc: 2025-12-23 15:02:46
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AKUALKemA1
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Năm Cố Mặc Trì hai mươi tuổi, trùng hợp cũng thật trùng hợp, gặp một băng cướp ngân hàng. Trong cuộc đấu s.ú.n.g giữa cảnh sát và tội phạm, trúng đạn ngực. Vốn tưởng c.h.ế.t chắc, nhưng khi đưa bệnh viện, cứu sống một cách kỳ diệu.
Tất nhiên, một tháng khi bình phục, ràng buộc với hệ thống 【Người Sống Sót Đào Vong】, từ đó bắt đầu cuộc hành trình sinh tồn dài đằng đẵng hồi kết. Anh thỉnh thoảng tự ngẫm, vận may đúng là một loại tâm linh khó giải. Chẳng hạn như luôn tự coi là “vua may mắn”, bốc thăm mười thì trúng đến bảy tám; tùy tiện một quán ăn là gặp đúng dịp đại hạ giá; đường cúi đầu một cái là nhặt ví tiền (tất nhiên nộp cho cảnh sát chứ tham).
Ngay cả trong trò chơi, cũng luôn thần may mắn hộ , một một ngựa dẫn đầu. ... cũng , nếu thực sự may mắn, thì cái hệ thống c.h.ế.t tiệt chọn trúng cơ chứ? Thật là nực .
Anh thông minh, hồi nhỏ từng học võ tán thủ vài năm. Tuy khi cha mất và tái giá thì học tiếp, nhưng những năm qua vẫn kiên trì tập thể hình cường độ cao để giữ ở vị trí bất bại trong trò chơi. Để kiếm tiền và tích lũy Nước Sự Sống, cũng nhận đơn dẫn khách diễn đàn. Đơn nào đơn nấy, thanh toán xong là rút, bao giờ kết bạn với khách hàng. Một phần vì ngại phiền phức, phần khác vì thấy cần lãng phí tình cảm với những “tân binh” cấp Đồng, Bạc.
Anh xuyên một suốt bảy năm, từng ý định ràng buộc lâu dài với ai. Cho đến năm 27 tuổi, khi lên cấp Bạch Kim, nhận một đơn thế giá cao để khách hàng ván thăng cấp Vàng.
Trong ván đó, gặp một đôi: nam tên Kiều Vân Tranh, nữ tên Phó Lam Dữ.
...Sau mới lúc đó hai hề yêu , dù cảm giác mang giống một cặp đôi quen nhiều năm. Kiều Vân Tranh và Phó Lam Dữ đều là cao thủ, thực lực khiến một kẻ kiêu ngạo như cũng nể phục. Anh kết minh với họ, cả ba cùng qua màn.
Ma xui quỷ khiến, khi để điện thoại, bảo rảnh thì liên lạc. Kẻ mạnh thường hút , thấy hứng thú với họ, và cũng từ đó nảy sinh ý định tìm một cộng sự. Có cùng, dù chỉ là để trò chuyện giải khuây lúc nhàm chán cũng . Khi ăn ý và hỗ trợ lẫn , đó cũng là một sự an ủi trong những năm tháng dài đằng đẵng. Anh thì cần hỗ trợ, nhưng nỗi cô đơn thì luôn hiện hữu.
Rồi một ngày nhận cuộc gọi từ Kiều Vân Tranh, xách hành lý đơn giản đến thành phố C, và tại đó, gặp Bạch Sanh – bạn của Phó Lam Dữ.
Cuộc gặp gỡ giống như một ân huệ của định mệnh, thứ như sắp đặt từ . Hôm đó buổi hoàng hôn, mái tóc xoăn màu sữa của Bạch Sanh búi lỏng, vài lọn tóc xõa bên mặt, ánh chiều tà tỏa ánh sáng nhu hòa. Cô đang vui vẻ gì đó với Phó Lam Dữ, rộ lên để lộ hàm răng trắng môi hồng, ngọt ngào và tràn đầy sức sống.
Chỉ một cái thoáng qua khiến hình. Định nghĩa thế nào là yêu từ cái đầu tiên, chẳng buồn truy cứu, chỉ cô gái phù hợp với thẩm mỹ sâu trong tiềm thức của , đáng yêu đến mức khiến tim nhịp. Thật khéo, cô cũng là chơi của hệ thống. Thần tơ hồng nối dây cho .
Bữa ăn đồ Nhật hôm đó đặt nền móng cho sự hiểu lẫn . Anh và cô trò chuyện tâm đầu ý hợp, đúng kiểu hận gặp quá muộn. Nếu là , thể tưởng tượng nổi nhiều chủ đề chung với một cô gái đến thế.
Trong căn phòng bình phong che chắn, Bạch Sanh khoanh chân chiếu tatami, đẩy đĩa tôm ngọt sashimi về phía . Móng tay cô vẽ hoa đào hồng nhạt, ánh đèn trông tinh khiết và . Cô hì hì hỏi: “Anh thực sự định dắt em qua ván Vàng ? Em chẳng năng lực gì , đây nhờ trai gánh, em 'gà' lắm.”
“Vậy em ưu thế đặc biệt gì ?”
“Em... vận khí tính ? Kiểu như tìm manh mối thì trực giác khá chuẩn, mấy phần chọn ngẫu nhiên thì tỷ lệ đúng cũng cao.”
“Vận khí cũng là một loại thiên phú, đấy. Còn những mặt khác, thể học dần.” Cố Mặc Trì hững hờ , “Yên tâm, mới Vàng 1 thôi, khó .”
“Ồ, tiền thù lao giảm giá cho em bao nhiêu?”
Anh : “Hay là tặng em một trải nghiệm miễn phí nhé? Để em xem đủ tư cách thầy em , và cũng đ.á.n.h giá em xem thế nào mới định giá .”
“OK luôn!”
“Vậy thì, mong chúng hợp tác vui vẻ.”
Hai nâng ly, khẽ chạm .
Sau khi cùng vượt qua vài ván Vàng và du lịch để tăng thêm tình cảm, Cố Mặc Trì và Bạch Sanh cảm thấy đối phương hợp với nên xác nhận quan hệ yêu đương. Phải là trong chuyện , cả hai đều hành động cực kỳ nhanh gọn.
Mãi khi trò chuyện, họ mới tình cờ tiết lộ suy nghĩ của lúc đó.
“Linh tỷ cứ nhắc nhở em suốt, trò chơi tàn khốc lắm, khi nào sẽ để nuối tiếc, nên nhất là yêu đương sớm , kẻo phí hoài thời gian tận hưởng niềm vui tình yêu.” Bạch Sanh , “Thế là em đang lo tìm ai cao trai, thực lực, cùng chung chí hướng, thì tự dẫn xác đến.”
“Hóa chỉ là một sự tình cờ, đổi là khác chắc em cũng thích như .”
“Không , thể hiểu như thế .” Bạch Sanh chớp mắt xinh , bỗng hôn một cái lên mặt , “Trước là , giờ là bây giờ. Hiện tại là bạn trai tuyệt nhất thế gian trong lòng em, ngoài em chẳng yêu ai cả.”
Cố Mặc Trì nhướng mày vẻ phong trần: “Thế thì cố gắng hơn nữa để củng cố địa vị trong lòng em . Cô bạn gái ưu tú mà dày công đào tạo thế , thể để khác cướp mất .”
“Uầy, hóa bấy lâu nay luôn nghĩ em đặc biệt ưu tú ?”
Mỗi khi cô , đôi mắt long lanh luôn ngọt ngào quyến rũ, khiến dây đàn trong tim rung lên dữ dội. Ánh mắt tối sầm , lập tức khống chế bàn tay nhỏ bé đang định sờ cơ bụng , bế thốc cô lên, sải bước về phía phòng ngủ.
Anh cúi đầu, dùng răng kéo mở chiếc cúc áo ngủ đầu tiên của cô.
“Ưu tú , đợi ván Vàng tới xem biểu hiện của em . Còn bây giờ, chúng thảo luận chút chuyện để tăng cường tình cảm sâu đậm hơn.”
“…… Cái đồ lưu manh họ Cố !”
...
Những năm qua, Bạch Sanh tiến bộ thần tốc đến mức nào, chỉ Cố Mặc Trì là rõ nhất. Anh cho cô cơ hội rèn luyện, nhưng vẫn luôn bảo vệ cô. Anh dạy cô dũng cảm, bình tĩnh, quyết đoán và tàn nhẫn, và quan trọng nhất là tin bản , tiềm cô của cô vẫn khai phá hết.
Anh mang cho Bạch Sanh niềm tin đủ lớn, khiến cô tin rằng mãi mãi là hậu phương vững chắc, nhờ cô mới dám xông pha sợ hãi. Cô yêu , vì mà trở nên mạnh mẽ hơn, mạnh đến mức thể kề vai chiến đấu cùng mà liên lụy đến một chút nào.
Tuy nhiên, lúc đó cả hai đều lường rằng, khoảnh khắc Bạch Sanh thực sự điều đó cũng chính là lúc hai chia lìa. Ván Bạch Kim đó mười chơi, vượt đến cửa thứ 9 thì chỉ còn và cô. Cửa thông quan là một chiếc bàn xoay khảm cửa sắt, quy tắc ghi rõ: Chỉ cho phép một qua.
Không may mắn, bước ngoặt nào cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dung-cuoi-day-la-phim-kinh-di-vo-han/chuong-101-ngoai-truyen-co-mac-tri.html.]
Bạch Sanh chằm chằm bàn xoay, nơi yêu cầu đặt thẻ tên của chơi , phận sẽ quyết định bởi vòng của kim đồng hồ. Cô cảm thấy tuyệt vọng tột cùng, trong đau đớn: “Không ngờ vận khí của cả hai chúng đều thế , hôm nay chọn xem ai hơn.”
Cố Mặc Trì cũng : “Không cần chọn , vận khí của em mãi mãi hơn .”
Ngay khi câu đó, con d.a.o găm trong tay đ.â.m sâu trái tim . Anh dùng hết sức bình sinh, mang theo quyết tâm c.h.ế.t, con d.a.o ngập đến tận cán, đến nỗi m.á.u cũng chẳng kịp chảy một giọt. Để cô sống, đối với , đó bao giờ là một câu hỏi lựa chọn.
Anh ngã lòng Bạch Sanh, bên tai thấy tiếng gào xé lòng của cô, ý thức mờ dần, ngay cả nỗi đau cũng bắt đầu tê liệt. Anh dùng chút sức tàn cuối cùng nắm lấy tay cô, thì thầm dặn dò:
“Sanh Sanh, để ... tất cả vận may cả đời ... cho em...”
“Đi , tiến về phía , tuyệt đối... đừng đầu ...”
Lời hứa kịp thực hiện, chỉ thể bảo vệ cô đến đoạn đường . Cô gái yêu, từng xoa dịu những góc cạnh xù xì và dịu dàng những năm tháng của , từ đầu đến cuối luôn là tia sáng thuần khiết nhất trong cuộc đời . Anh mong cầu gì hơn, chỉ mong dù đường đời dài đằng đẵng, tia sáng sẽ luôn rạng rỡ.
Trong hệ thống, khi chơi loại và c.h.ế.t, họ sẽ tồn tại dạng linh hồn, tiếp tục vất vưởng trong chính ván chơi đó. Không ban ngày, chỉ bóng đêm, lặp lặp cùng một quá trình.
Cố Mặc Trì cũng .
Anh ở nơi hoang sơn dã lĩnh cùng tám chơi loại khác. Nhiệm vụ mỗi ngày là tán gẫu và ngẩn ngơ, đến giờ thì bắt đầu vượt ải, theo đúng trình tự cũ, từng một c.h.ế.t . Dù cái “c.h.ế.t” đó chỉ là hình thức, chỉ là diễn cảnh tượng lúc c.h.ế.t của , nhưng mỗi cảm giác đau đớn đều là thật. Giống như qua địa ngục hàng ngàn . Bị giam cầm ở đây, ai nấy đều còn khái niệm thời gian, thấy điểm dừng, cũng chẳng giải thoát.
Có đôi khi Cố Mặc Trì ngọn cây, vầng trăng lạnh bầu trời, nhớ về những ngày tháng cũ. Không những bạn năm xưa giờ thông quan hết ? Hy vọng họ luôn bình an, bao giờ chịu đựng loại tra tấn .
Và cả Sanh Sanh của nữa, cô gái từng nguyện dùng mạng sống để bảo vệ, những ngày cô sống , ai bắt nạt trong các ván Bạch Kim ? Nỗi cô đơn và nhung nhớ dài đằng đẵng là thứ khó vượt qua nhất, gặp cô một .
Một đêm nọ, đội ngũ chơi cùng trải qua luân hồi đột nhiên thiếu mất một mà dấu hiệu báo , chỉ còn tám . Người thiếu mất đó tên là Hạng Minh. Nghe năm xưa thương trong quá trình xuyên , vì đành lòng liên lụy bạn gái ở ván Bạch Kim tiếp theo nên âm thầm hủy bỏ khế ước ràng buộc lâu dài, một vượt ván . Anh loại ở cửa thứ ba.
tại biến mất một cách kỳ lạ như ? Anh ? Cho đến lâu về , Cố Mặc Trì mới đáp án.
Lúc đó vẫn như khi, ngọn cây cầm một chiếc lá thẩn thờ xa xăm. Thình lình, cảm thấy một trận trời đất cuồng, cảm giác trọng lực ập đến, tầm mắt nháy mắt chìm bóng tối.
... Đến khi khôi phục ý thức, mơ hồ thấy đang gọi tên . “Cố , Cố ?”
Anh mở mắt , thấy Hạng Minh đang mặt. Bên cạnh Hạng Minh còn một phụ nữ trẻ lông mày rậm mắt to, hai nắm tay , rõ ràng là một đôi tình nhân. Anh sửng sốt: “Thế là ?”
Hạng Minh : “Đây là thế giới song song do hệ thống đặc biệt thiết lập. Phàm là chơi mặt dây chuyền khắc hình bia mộ, khi ký thẻ khế ước màu vàng kim là thể giải cứu đồng đội đang mắc kẹt trong t.ử cục để đến nơi .”
Cố Mặc Trì kinh ngạc nghi ngờ quanh bốn phía. Anh phát hiện đây thực sự là một thị trấn nhỏ bình lặng, ven đường xếp ngay ngắn những chiếc xe đạp dùng để , cửa hàng hai bên đường đầy đủ thứ, chỉ là bán, thể tự do lấy dùng. Có ít chơi , phần lớn là thành đôi thành cặp, trông mật.
Vừa Hạng Minh ... bia mộ. Xem là bạn gái của Hạng Minh thông quan Bạch Kim 4, ký kết khế ước vàng để cứu đến đây. Vậy nếu thể tới đây, chẳng lẽ cũng cứu ?
Nghe thấy bạn gái Hạng Minh bổ sung: “Anh cứ dọc con phố là sẽ thấy tòa nhà cư trú của chơi, thẻ phòng ở chỗ thực hiện khế ước, tìm thấy đồng đội của ?”
Nào ngờ Cố Mặc Trì kịp trả lời thấy phía vang lên một giọng nữ quen thuộc, trong trẻo và mang theo ý : “Anh tìm thấy , ở đây .”
Cố Mặc Trì bỗng nhiên .
Tay Bạch Sanh cầm một tấm thẻ, mái tóc ngắn soái khí, diện bộ đồ phong cách biker phối với giày da, đang hăng hái cách đó xa. Trong khuỷu tay cô vẫn ôm con thỏ bông màu đen mà năm xưa cô tặng . Năm tháng mài giũa hề giảm bớt nửa phần vẻ của cô, chỉ là so với , trông cô càng thêm kiêu hãnh và trưởng thành.
Tiểu cô nương của thực sự lớn lên thành một cao thủ thực thụ. Cố Mặc Trì thể tin mắt , hốc mắt đỏ hoe, ngỡ như đang trong mơ: “Sanh... Sanh Sanh?”
Lời dứt, Bạch Sanh bước nhanh tới, dùng sức nhào lòng . Cô rõ ràng còn , nhưng khi thực sự ôm bằng xương bằng thịt, cô lệ rơi đầy mặt. Cái gì mà soái khí, kiêu ngạo trưởng thành đều là lớp vỏ bọc, tất cả đều sụp đổ ngay tại chỗ.
Cô giống như một chú gấu Koala, cả treo , ôm chặt lấy cổ , nức nở thành tiếng: “6 năm đấy, 6 năm qua em chịu bao nhiêu uất ức ... Họ Cố , định đền bù cho em thế nào đây hả!!!”
Hạng Minh vỗ vai Cố Mặc Trì, mừng rỡ thành khẩn nhắc nhở: “Cố , dỗ dành cho nhé. Lúc mới tới cũng dỗ Nguyệt Nguyệt nhà lâu lắm đấy.” Nói xong, liền bạn gái xách tai lôi .
Cố Mặc Trì ngấn lệ, thấp giọng khẽ. Anh cúi đầu hôn Bạch Sanh, yêu thương hết mực. Lòng tràn đầy những điều mà bắt đầu từ , cuối cùng chỉ quy một câu: “Sanh Sanh, ngờ rằng còn ngày hôm nay.”
“Chỉ cần em còn sống, sớm muộn gì cũng ngày .”
“ em cùng ở đây mãi mãi, em thực sự...”
“Em thực sự hối hận.” Bạch Sanh vùi mặt cổ , dùng giọng điệu nũng nịu lẩm bẩm, “Ở đây , hơn nữa họa tiết bia mộ đại diện cho 'yên lặng'. Có lẽ thời gian ở đây khác với thế giới thực. Nếu thể vĩnh viễn yên lặng, em thể ở bên thêm nhiều năm nữa, tính là em hời hơn .”
Giống như tia nắng ban mai đầu tiên phủ khắp hoang dã, cảm giác xót xa và ấm áp lâu gặp lấp đầy trái tim Cố Mặc Trì. Anh cảm thấy, tất cả đều đáng giá. Anh cẩn thận đặt cô xuống đất, dắt tay cô, mười ngón tay đan , buông dù chỉ một khắc.
“Vậy thì... chúng về nhà thôi.”
Dù là một cuộc đời như thế nào, chung quy cũng là cuộc đời thuộc về chính . Hết thảy ái hận chia lìa thế gian cuối cùng cũng một kết cục. Đây là kết cục do chính tay cô cho , sẽ trân trọng nó thật .
(Tác giả lời : Tác dụng của hình bia mộ tương đương với việc hệ thống tạo một thị trấn riêng biệt cho các chơi c.h.ế.t, để họ từ đó sống trong thế giới song song. Ngày mai sẽ là ngoại truyện của Bạch Tiêu x Kỷ Linh. Ngoại truyện của Vân ca và Lam sẽ để ở cuối cùng.)