Đừng Cười! Đây Là Phim Kinh Dị [Vô Hạn] - Chương 100: Ngoại truyện – CẢNH HẠC

Cập nhật lúc: 2025-12-23 15:02:45
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40a5rqzBvM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Năm Cảnh Hạc học lớp 10, vì bảo vệ một đứa trẻ mà gặp t.a.i n.ạ.n giao thông nghiêm trọng, chấn thương sọ não cộng với gãy xương nhiều chỗ , thậm chí còn thương tổn đến nội tạng. Sau đó bình phục, nhưng tai họa mới cũng theo chân mà đến.

 

Cậu ràng buộc hệ thống 【Người Sống Sót Đào Vong】.

 

Hệ thống tàn khốc đến mức nào thì cần nhiều, tóm là mấy ván cấp Đồng lúc đầu, cơ bản là chân mềm, kêu rên, chắp tay bái lạy các lộ thần thánh, nhát c.h.ế.t . Uổng cho ngày thường còn tự xưng là “nam chính nhiệt huyết bước từ truyện tranh”, giờ thì mất sạch cái phong thái “trung nhị” dũng cảm tiến lên đó.

 

Cũng may một cha mẫu mực, yêu thương con vô điều kiện. Hai cha con nhiều năm qua luôn giao tiếp thuận lợi, bao gồm cả chuyện , giấu cha là Cảnh Sam nên thật.

 

Cảnh Sam tận dụng nhiều mối quan hệ để liên lạc với tổ chức Trầm Đảo lừng lẫy trong diễn đàn hệ thống. Nghe Trầm Đảo quy tụ các bậc đại thần thông quan, kém nhất cũng là cấp Vàng 3, 4, dẫn dắt “tân binh” là chuyện dư sức. Trong diễn đàn ai cũng bảo, Trầm Đảo ngoài việc đưa giá cao thì chẳng khuyết điểm nào khác.

 

Cảnh Sam là tổng giám đốc doanh nghiệp, thứ ông thiếu nhất chính là tiền. Ông đưa mức giá cực cao, mời thành viên thuộc phái thiên phú do thủ lĩnh Trầm Đảo cực lực đề cử: Kiều Vân Tranh.

 

Nói một cách công tâm, Cảnh Hạc lúc ở thời kỳ phản nghịch của tuổi dậy thì đúng là chút “trông mặt mà bắt hình dong”. Lần đầu gặp Kiều Vân Tranh, thấy đối phương trông ôn nhu thanh tú, dáng vẻ hiền lành dễ bắt nạt, hoài nghi lắm.

 

“Anh thật sự bản lĩnh ? thấy giống cái gối thêu hoa thì đúng hơn.”

 

Sau đó, đợi Kiều Vân Tranh hộ tống qua hai ván cấp Đồng, phục sát đất. Cậu thậm chí cần tốn chút sức lực nào, chỉ việc chờ thông quan là xong. Người văn võ song , đến lượt một kẻ phế vật như đ.á.n.h giá ? Cậu xứng, xứng chút nào!

 

Tính cách của Kiều Vân Tranh chút lạ, lúc nào cũng thấy mỉm nhưng thực lòng lạnh lùng, ngày thường cũng ít . Trong trò chơi ít chơi nữ trẻ ôm chân để qua màn dễ dàng, nhưng từng thấy phản ứng với ai.

 

Cảnh Hạc ban đầu cứ ngỡ Kiều Vân Tranh gần nữ sắc, lẽ do từng chịu tổn thương tình cảm hoặc là xu hướng tính d.ụ.c vấn đề... Nào ngờ hai năm , một ngày Kiều Vân Tranh đột nhiên xách khỏi nhà, bảo dẫn gặp một .

 

“Gặp ai thế Vân ca?”

 

“Chủ tịch Cảnh chẳng lo lắng ván cấp Bạc của an , thuê cho hai bảo vệ ? dẫn gặp bảo vệ còn .”

 

“…… Ai cơ?”

 

Kết quả đến nơi Cảnh Hạc mới , cái gọi là “bảo vệ” trong miệng Kiều Vân Tranh hóa là một cô gái mới ngoài hai mươi, còn vẻ ngoài thanh thuần ngoan ngoãn như một đóa hoa nhài nhỏ, đặt phim truyền hình cẩu huyết thì chính là kiểu nữ chính yếu đuối Mary Sue.

 

C.h.ế.t tiệt, Vân ca thích kiểu ? Thế là cái thói trông mặt mà bắt hình dong của tái phát, nhịn mà mỉa mai.

 

“Chị chơi nữ, cấp bậc đủ 'đô' đấy? Đến lúc đó khéo còn bảo vệ ngược chị chứ.”

 

Chỉ vì câu , Kiều Vân Tranh đánh, Phó Lam Dữ mắng.

 

“Biến lẹ , rảnh tiếp đãi.”

 

“……”

 

Ánh mắt Phó Lam Dữ lạnh buốt, phong cách chuyện dứt khoát quyết liệt, qua là dân m.á.u mặt, cực kỳ tương xứng với vẻ ngoài của cô. Không thể thừa nhận, Cảnh Hạc mới trấn áp ngay lập tức. Đó là đầu tiên gặp cô, hồi tưởng đều thấy chút hối hận vì để ấn tượng .

 

thời gian thoắt cái trôi qua nhiều năm, gọi cô là Lam tỷ ngày càng thuận miệng, và cô cũng thực sự coi như em trai ruột. Lúc mới gặp quan trọng ? Rất quan trọng. quãng thời gian tương lai còn quan trọng hơn.

 

Lúc mười tám mười chín tuổi, Cảnh Hạc chỉ coi Phó Lam Dữ là chị gái, . Suy cho cùng, Phó Lam Dữ và Kiều Vân Tranh đồng hành cùng qua gần như tất cả các ván cấp Đồng, Bạc và nhiều ván cấp Vàng. Hai ngoài việc bảo vệ , còn dốc hết sức dạy bảo , hy vọng tích lũy thêm kinh nghiệm và thực lực để thể xa hơn. Họ đồng hành cùng trưởng thành, khó lòng tưởng tượng nổi nếu họ, thể sống bao lâu.

 

Tình nghĩa sâu đậm nhất chính là tạo dựng từ nơi đao quang kiếm ảnh, mỗi một phân tình cảm đều quý giá. Phó Lam Dữ thường gọi thẳng tên , hai chữ “Cảnh Hạc” phát âm rõ ràng. Thỉnh thoảng lúc vui vẻ, hoặc bàn chuyện nghiêm túc, khi cổ vũ khen ngợi , cô cũng sẽ tự nhiên gọi một tiếng “Hạc Hạc”, giống như đối xử với trẻ con .

 

Cảnh Hạc thích cô gọi như thế, ai gọi tên hơn cô. lúc đó nhận rằng cái cảm giác vui sướng tinh tế chính là mầm mống của một loại tình cảm khác. Ở tuổi 21, 22 đầy nhiệt huyết, tiếc là đối với chuyện tình cảm luôn ngây ngô và chậm chạp. Thật thể thà tự lừa dối cả đời còn hơn là để nhận những tâm tư khác thường dành cho cô.

 

Rốt cuộc là từ khoảnh khắc nào?

 

Cậu .

 

Nếu , lập tức bóp c.h.ế.t ý nghĩ đó ngay từ trong trứng nước, để nó phát triển như cỏ dại đến mức thể cứu vãn. Kiều Vân Tranh là , Phó Lam Dữ là chị , đối với , đây là một tội thể tha thứ.

 

Nhiều năm như , từng nhắc đến một chữ. Lúc đó thấy chẳng cả, chỉ cần thể như bây giờ, mãi mãi bên vui vẻ là . Cậu bao giờ chuẩn cho tình huống mất họ, cho đến cuối mùa hè năm 25 tuổi, tin Kiều Vân Tranh t.ử trận.

 

Kiều Vân Tranh , Phó Lam Dữ cũng đưa quyết định tàn khốc nhất. Thế gian gì là trường cửu, huống chi là những chơi ràng buộc với hệ thống như họ, lấy tư cách gì mà xa cầu. Đêm ngủ chung cư Tân Tinh, sofa phòng khách, lấy gối che mặt, suốt một đêm.

 

Sáng hôm về nhà, lấy tấm thẻ khế ước ràng buộc lâu dài đến. “Chị, ký cái .”

 

Nhiều năm qua, Kiều Vân Tranh và Phó Lam Dữ cùng vượt qua phong ba bão táp, dù gặp cục diện tàn khốc đến cũng luôn cầm đao chắn mặt . Cậu gì để báo đáp, chỉ chút kiên trì , dù định sẵn chia ly, cũng thế Kiều Vân Tranh bước lên con đường đó để bảo vệ Phó Lam Dữ vẹn . Cho dù đến cuối cùng cũng liều c.h.ế.t mà .

 

Vào đêm sinh nhật 31 tuổi của Phó Lam Dữ, tự tay bánh kem, bên cắm 22 ngọn nến. Cô hỏi tại , bảo là vì khi mới quen cô, cô đúng 22 tuổi. Trong mắt , cô mãi mãi là dáng vẻ của đầu gặp gỡ, đằng vẻ ngoài lười nhác lạnh lùng là một trái tim kiêu hãnh và mềm mại.

 

Trong ván Bạch Kim cuối cùng của cô, cô nhường một mạng sống, xem như món quà đáp lễ cho .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dung-cuoi-day-la-phim-kinh-di-vo-han/chuong-100-ngoai-truyen-canh-hac.html.]

—— Hạc Hạc, trò chơi sắp kết thúc , chị gì để cho em, thôi thì tặng em một tấm bùa hộ mệnh .

 

Sợi chỉ đỏ quấn quanh cổ tay chính là bùa hộ mệnh của . Sau trong một ván đấu t.ử thần với quy tắc đặc biệt, thể thông quan thuận lợi, nhưng khi tỉnh , thấy yên giường nhà , vẫn sống một nữa. Cậu nghĩ, nếu cô chuyện chắc cũng sẽ thấy vui lòng.

 

Đêm tiễn biệt Phó Lam Dữ, Bạch Tiêu, Bạch Sanh và Kỷ Linh đều xúc động lời chia tay và chúc phúc, chỉ là im lặng uống rượu từ đầu đến cuối, một lời. Sau đó đưa cô về chung cư, cùng cô lên lầu. Cậu im tại chỗ dõi theo cô, như khắc sâu bóng hình cô tâm trí, mãi nỡ dời mắt.

 

Cậu bỗng mỉm , nụ sạch sẽ sảng khoái giống hệt năm nào, đáy mắt lấp lánh ánh sáng.

 

“Chị ơi, em tiễn chị đến đây thôi.”

 

Sẽ câu “hẹn gặp ”. Vì chẳng bao giờ mới ngày tương phùng.

 

Khi công việc ở công ty quá bận rộn, Cảnh Hạc đôi khi cũng lướt diễn đàn, chọn một vài khách hàng cấp Đồng hoặc Bạc để dẫn dắt họ qua màn. Trong đó ngoan ngoãn lời, cũng tự cao tự đại, kén cá chọn canh. Với tính cách của Cảnh Hạc, sẽ nhân nhượng những kẻ phiền phức đó.

 

—— Chỉ thông minh thì thấp, thể lực thì yếu, cái miệng thì giỏi càm ràm, thiếu mấy vạn tiền thù lao của chắc? Hoàn tiền bộ, tự mà c.h.ế.t .

 

Cậu thực sự tư cách để câu đó, vì lúc thực lực của , dù đặt tổ chức Trầm Đảo, cũng thuộc hàng nhất nhì. Tất nhiên, với những khách hàng lời, vẫn khá kiên nhẫn. Có một , ký hợp đồng với là một nam sinh mười chín tuổi, nhát gan, lảm nhảm, thích la hét lúc hoảng hốt, trông cực kỳ giống năm xưa.

 

Đêm khuya thanh vắng trong một ngôi nhà hoang, bên cửa sổ hút thuốc, nam sinh lưng, tâm trạng sa sút lẩm bẩm.

 

“Hạc ca, để thông quan hết trò chơi mất bao nhiêu năm nhỉ? Em còn cơ hội kết hôn với bạn gái ?”

 

“Khoảng mười lăm mười sáu năm gì đó, nếu tính là nhanh.”

 

“…… Thà em c.h.ế.t phách cho ! Em nỡ để cô chờ lâu như thế?!”

 

Cảnh Hạc chậm rãi phả một ngụm khói, khó chịu nhíu mày: “Cậu thấy quá ồn ào ?”

 

Nam sinh ấm ức: “Em đây là tức cảnh sinh tình mà. Hạc ca, chẳng lẽ cô gái thích ?”

 

“……”

 

“Hạc ca?”

 

Cảnh Hạc ngẩng đầu vầng trăng khuyết bầu trời, đáy mắt chút gợn sóng, giọng bình tĩnh như đang kể một chuyện vô cùng bình thường.

 

“Có.”

 

“…… Rồi nữa?”

 

“Rồi nữa ?” Cảnh Hạc tự giễu mỉm , “Từ lúc nhận thích cô , cũng đồng thời hiểu rằng, và cô đời thể nào kết quả.”

 

? Vì cô, từ đó về bao giờ rung động với ai khác nữa. Tuổi trẻ đừng nên gặp quá đỗi kinh diễm, nếu sẽ giống như , tỉnh táo mà chìm đắm, càng lún càng sâu.

 

Cậu chỉ thể mỉm chúc phúc cho cô, lặng lẽ giấu kín đoạn tình cảm vô vọng kết thúc . Cậu gọi cô một tiếng Lam tỷ, thì cả đời cô chính là chị gái của . Cô là bí mật dịu dàng nhất và cũng thể nhất nơi sâu thẳm trái tim .

 

Vào sinh nhật tuổi 30, Cảnh Hạc nhận một bưu kiện, gửi là Phó Lam Dữ, thời gian gửi là từ ba năm . Đó chính là năm cô .

 

Lúc đó ánh cô , cây sơn trong sân biệt thự xanh tươi mơn mởn. Cậu giữa sân đầy bóng cô loang lổ, đầu ngón tay run rẩy mở chiếc hộp đó .

 

Chiếc hộp đựng một chuỗi tràng hạt Phật giáo bằng gỗ t.ử đàn lá nhỏ với tỷ lệ cực , kèm theo đó là một tấm ảnh.

 

Đó là bức ảnh chụp chung của , Phó Lam Dữ và Kiều Vân Tranh tại công viên giải trí sinh nhật năm 25 tuổi. Phó Lam Dữ bên trái, Kiều Vân Tranh bên , còn giữa khoác vai hai , đầu đội đôi tai thỏ, vô tư lự.

 

Đó cũng là bức ảnh chụp chung cuối cùng của ba họ.

 

Mặt tấm ảnh một hàng chữ bằng bút máy, nét chữ thanh tú, chính là thủ bút của Phó Lam Dữ:

 

—— Hạc Hạc, sinh nhật vui vẻ. Bất kể chị ở nơi nào, đều sẽ cầu mong em bình an và hạnh phúc.

 

quên, cô từng tổ chức sinh nhật tuổi 30 cho . Dù thể tự thực hiện, cô vẫn dùng cách để với rằng: cô vẫn luôn nhớ rõ.

 

Những con đường từng cùng qua, những thời gian từng cùng trải nghiệm, tất cả đều là thật. Những , chị yêu quý của ở thế giới vĩnh viễn dừng ở khoảnh khắc hào hùng, rực rỡ nhất, sẽ bao giờ chịu cảnh già nua, tang thương. Chỉ còn gánh vác quá khứ dài đằng đẵng, sống trong ký ức ngày qua ngày.

 

Cảnh Hạc áp tấm ảnh lồng ngực, vốn mỉm một cái, nào ngờ khoảnh khắc nhắm mắt , cuối cùng vẫn là nức nở, lệ rơi đầy mặt. Chuyện cũ trôi xa, từ lâu còn là thiếu niên năm .

 

(Tác giả lời : Hạc Hạc ban đầu luôn coi Lam là chị gái, theo tuổi tác lớn dần mới nảy sinh tâm tư của một đàn ông. tự hiểu rõ điều đó là thể, nên đến cuối cùng cũng chẳng nhắc lấy một lời. Trong tập 【Mười cách gặp quỷ】, khá nhiều manh mối, ví dụ như khi Hạc Hạc nữ quỷ mê hoặc, tại thấy ảo giác về Lam ; khi ngủ mơ mớ: “Vân ca là , Lam tỷ là chị , thể...” Lúc đó Vân ca còn thở dài, thực Vân ca cũng hiểu rõ. ... Hạc Hạc chính là “nhát dao” cuối cùng của bộ truyện , nhưng sẽ thuận lợi thông quan Bạch Kim 4, kế thừa công ty, lẽ còn gặp tình yêu mới, sẽ một cuộc đời hơn. Giải thích một chút: Vì Lam sử dụng Hồi tưởng thời nên cô và Vân ca trở về vòng lặp thế giới thực nơi cô c.h.ế.t lúc đầu, vì cô và Hạc hạc ở mốc thời gian sẽ bao giờ gặp nữa.)

 

 

Loading...