Lúc này, quản lý viên bị Lục Nhưỡng áp chế đột nhiên thấy được tình huống trong căn phòng đối diện.
Quan Muội nửa người dưới biến dị, căn phòng hỗn loạn, hai cỗ thi thể.
Dựa theo tình huống mạt thế tới xem, t.h.i t.h.ể đã không xem như cái gì, làm quản lý viên, mỗi cuối tuần xử lý một hai cổ t.h.i t.h.ể đã tính là bình thường.
Nhưng làm quản lý viên sợ hãi không phải thi thể, mà là Quan Muội.
Nữ nhân ngày hôm qua còn bị hắn đè ở dưới thân, hiện tại lại có thể biến thành bộ dáng quái vật này.
DTV
Quái vật…… Trùng tộc…… Quản lý viên sợ tới mức đái ra quần.
Vệt nước tí tách tí tách chảy xuống, làm Lục Nhưỡng ghét bỏ đến cực điểm, trực tiếp nhanh động tác hơn.
Tô Vi nhìn thấy Lục Nhưỡng nhanh chóng dùng chủy thủ cứa cổ quản lý viên, sau đó ném trứng trùng vào.
Trứng trùng ngửi được mùi m.á.u tươi, liền hấp thụ đi lên, tham lam mút vào.
Bởi vì thao tác của Lục Nhưỡng, hơn nữa bị tình trạng trong căn phòng đối diện làm cho kinh hoảng, quản lý viên đã bị dọa ngất đi.
Mùi m.á.u và mùi nước tiểu hỗn tạp ở bên nhau.
Tô Vi nhìn quản lý viên, theo bản năng đứng ra phía sau Lục Nhưỡng.
Không hổ là nam chủ, đã phát hiện ra không thích hợp, hơn nữa nhanh chóng làm ra thực nghiệm.
Sau đó Lục Nhưỡng cúi đầu, nhìn màng giữ tươi bọc đến vững chắc trên người Tô Vi, khóe môi thong thả gợi lên một tia cười.
Tô Vi lập tức cảm thấy bàn chân lạnh run.
Nhưng rất nhanh, Lục Nhưỡng liền thu hồi tầm mắt của chính mình, bạch xà của hắn không biết từ khi nào đã xuất hiện đem quản lý viên nhét vào trong phòng.
Bạch xà mang theo quản lý viên đi vào sau đó nhìn khắp nơi, đột nhiên nhìn thấy cái gì, hưng phấn trực tiếp ném quản lý viên vào trong, sau đó đi thẳng đến góc.
Trong một góc, có một con thú tinh thần thể Trùng tộc tám chân bị dọa ngốc.
Bạch xà thò mặt đến gần, sau đó lập tức bị con thú tám chân hung tợn hút lấy mặt.
Bạch xà dùng sức lắc đầu, không có ném ra được com thú tám chân, nó va chạm lung tung, vọt tới trước mặt Tô Vi, sau đó bị Lục Nhưỡng một chân đá bay.
Bạch xà đụng vào trên tường, rốt cuộc, con thú tám chân cũng rơi xuống.
Ngay sau đó, bạch xà mở cái miệng rộng ra, con thú tám chân đã bị nó ăn vào trong bụng.
Bên kia, Lục Nhưỡng chậm rì rì xoa xoa tay, sau đó mở cửa phòng ra, hỏi Tô Vi, “Vi Vi buổi tối muốn ăn món gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/dua-vao-nang-luc-cuong-dai-ta-xuyen-thanh-nu-chinh/chuong-113.html.]
Hiện tại là loại thời điểm hỏi cái này sao?
Tô Vi nghĩ nghĩ, cô hiện tại cũng không phải rất đói bụng, vậy ăn đơn giản một chút đi?
“Mãn Hán toàn tịch nhé?”
Biểu tình trên mặt Lục Nhưỡng bất biến, “Anh là anh em, không phải Hứa Nguyện trong Hồ Vương Bát. Buổi tối em uống cháo trắng đi, gần đây giống như béo lên, ăn ít đi một chút.”
Béo? Béo? Béo!
Buổi tối. Tô Vi chỉ uống một chén cháo trắng, tức giận trở mình, sau đó bởi vì dây cáp sạc không đủ dài mà lật trở về, nhìn thấy Lục Nhưỡng giơ tay xoa trán.
A, nhớ ra rồi.
Thú tám chân này có độc.
Tuy rằng không đến mức trí mạng, nhưng lại sẽ sinh ra một ít ảnh hưởng đối với tinh thần lực của lính gác.
Tỷ như, sinh ra một chút ảo cảnh kỳ quái, giống như nhìn thấy tiểu nhân ăn nấm độc đi?
Chẳng lẽ…… Lục Nhưỡng nhìn thấy tiểu nhân?
Tô Vi thấu đi lên, hỏi hắn, “Anh nhìn thấy mấy tiểu nhân?”
Lục Nhưỡng híp mắt, “Một người.”
Thật sự thấy được!
Tô Vi nhanh chóng đưa điện thoại di động nhắm ngay Lục Nhưỡng, chuẩn bị chụp bộ dáng hiện tại của hắn, làm lương thực cho tinh thần của chính mình, mỗi ngày chê cười một lần.
“Ở nơi nào?”
Lục Nhưỡng giơ tay, đầu ngón tay chọc đến mũi Tô Vi.
“Nơi này.”
Ặc!
“Lại đây.” Nam nhân giơ tay, ôm Tô Vi vào lòng.
Cô ghé vào trên người Lục Nhưỡng, sợi tóc màu đen mềm mại rối tung mở ra.
Ngón tay Lục Nhưỡng mơn trớn môi cô, sau đó đè đè miệng vết thương thật nhỏ chỗ cổ cô một chút.
Không biết là khi nào bị cắt qua.