Dựa Vào Không Gian Trồng Cây, Tôi Khế Ước Với Chín Chiến Binh Cấp Cao - Chương 265: Coi tôi là tình nhân của em?

Cập nhật lúc: 2026-02-03 08:27:24
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phòng nghỉ của Tùng cũng giống hệt con , cũng toát lên vẻ góc cạnh và lạnh lẽo.

 

Ga trải giường trắng muốt một nếp nhăn.

 

Trong gian hạn chế mà Sở Hòa thể quan sát, chẳng lấy một chiếc ghế nào.

 

Tùng rót xong nước nóng, đầu thấy cô vẫn còn đó.

 

Đôi môi khẽ động đậy, kìm nén mà mím c.h.ặ.t, đường xương hàm theo đó cũng trở nên sắc lẹm.

 

Dáng vẻ như thể đang điều gì đó nhưng chẳng thể thốt lời.

 

Sở Hòa bèn chủ động hỏi : "Giám sát quan hỏi em chuyện gì ?"

 

Tùng đưa ly nước nóng cho cô, : "Ngồi xuống ."

 

Sở Hòa bưng ly nước, liếc ga giường một cái.

 

Sạch sẽ ngăn nắp đến mức , chắc chắn là hội chứng cưỡng chế cực nặng.

 

Nếu cô nhăn giường của , chắc sẽ khó chịu lắm nhỉ?

 

Ánh mắt Tùng càng thêm trầm mặc.

 

Cơ môi khẽ mấp máy vài , l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng, :

 

"Hướng dẫn viên trưởng, hề hôn thê, xin đừng bôi nhọ ."

 

Sở Hòa kinh ngạc .

 

"Có thể xuống ?"

 

Giọng bắt đầu thoáng chút cảm xúc.

 

Rất phức tạp.

 

Sở Hòa chỉ thể xác định một điều là lúc đang giận.

 

Cô cũng chẳng thèm bận tâm đến hội chứng cưỡng chế của nữa, thắc mắc hỏi:

 

"Chu Thiên Duyệt hôn thê của ?"

 

Tùng cau mày: "Không ."

 

Sở Hòa vẫn còn bán tín bán nghi.

 

Vậy tại Tiếu Tiếu như ?

 

"Không tin?"

 

Đôi mắt dị sắc của Tùng dán c.h.ặ.t cô.

 

Sở Hòa sâu đó, mắt trái màu xanh thẫm sâu thẳm như mặt hồ lạnh lẽo, dường như thể thấu thị lòng , mắt là màu xám bạc gần như trong suốt, mang cảm giác băng giá.

 

Tùng nhớ cô từng rằng tài nào chống đỡ nổi đôi mắt của .

 

Anh rủ hàng mi xuống, bật thiết quang não lên.

 

Một đoạn video hiện .

 

Sở Hòa thấy tiếng của Tùng đầu tiên: "Con đồng ý đính hôn từ bao giờ?"

 

Trong video, một phu nhân với khí chất cao sang bất đắc dĩ liếc một cái, :

 

"Chuyện hứa hôn giữa hai nhà chỉ là lời bâng quơ lúc dư t.ửu hậu thôi, định bụng đợi các con về khu Trung tâm thì mới gặp mặt để quyết định."

 

"Cuối cùng đồng ý là do em các con tự quyết."

 

Một vị phu nhân dịu dàng khác thở dài:

 

"Duyệt Duyệt nhà hiểu chuyện, thôi chẳng cần xem mắt nữa, hôn sự cứ bỏ qua ."

 

Tùng tắt thiết quang não.

 

Anh ngước mắt Sở Hòa.

 

Sở Hòa: "..."

 

Hóa bấy lâu nay cô hiểu lầm ?

 

Vì để tránh hiềm nghi, thậm chí khi chủ động tìm cô để trao tinh thần lực, cô còn những lời tuyệt tình như thế.

 

Lại còn hiểu lầm là hạng ngoài mặt một đằng trong lòng một nẻo...

 

Biết sai mà sửa là đức tính nhất của Sở Hòa.

 

Cô lập tức xin : "Thành thật xin Giám sát quan, chuyện là em sai ."

 

Tùng mang vẻ mặt cương trực: " thì chịu phạt."

 

Sở Hòa ngơ ngác: "Anh phạt thế nào?"

 

"Rút tinh thần lực của ." Tùng mặt đổi sắc.

 

Đầu Sở Hòa đầy dấu chấm hỏi.

 

Cái mà gọi là hình phạt ?

 

"Đây là hình phạt." Tùng : "Trước đó hứa với Tổng chỉ huy là sẽ đưa tinh thần lực cho em nhưng , bây giờ em cứ lấy ."

 

Đầu óc Sở Hòa như đình trệ.

 

Cô nghẹn lời hồi lâu, quyết định nên về để bình tĩnh , cô hỏi:

 

"Để hôm khác em tìm lấy ?"

 

"Đã trì hoãn mấy ngày , ngay hôm nay ."

 

Tùng tiến gần cô một bước, ly nước trong tay cô hỏi:

 

"Còn uống nữa ?"

 

Khoảng cách quá gần, lạnh thấu xương và khí chất bất khả xâm phạm từ bao trùm lấy cô.

 

Sở Hòa thấy khô cổ khát nước, đáp: "Uống."

 

Cô cúi đầu uống cố gắng vận hành bộ não đang mụ mị vì phát sốt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dua-vao-khong-gian-trong-cay-toi-khe-uoc-voi-chin-chien-binh-cap-cao/chuong-265-coi-toi-la-tinh-nhan-cua-em.html.]

Anh định cái quái gì ?

 

Hoàn theo kịp nhịp điệu của luôn!

 

Người cần thì cứ ép cho bằng .

 

Anh là hạng ?

 

Ly nước trống rỗng trong tay Sở Hòa lấy .

 

" nhớ việc rút tinh thần lực cần tiến hành kết hợp tinh thần , liên kết giữa và em đứt , kết hợp ."

 

Tùng xuống bên cạnh cô, hai tay ôm lấy eo cô, bế bổng cô lên để cô lên đùi .

 

Sở Hòa: "..."

 

Thôi bỏ , cô thực sự còn sức lực để giằng co qua nữa .

 

Sở Hòa nắm lấy quân hàm vai áo , áp sát nhắm mắt .

 

Một phút, hai phút, ba phút...

 

Khoảng mười phút , Sở Hòa mệt đến mức ý thức tê liệt.

 

vẫn tài nào kênh tinh thần của .

 

Cánh tay cô mệt mỏi trượt khỏi vai .

 

Cảm giác lúc nóng lúc lạnh khó chịu giờ đây chuyển thành sự ẩm ướt do mồ hôi.

 

Với sự chênh lệch cấp bậc giữa cô và hiện tại, chuyện vốn dĩ hợp lẽ thường chút nào.

 

Tùng rủ mắt con gái trong lòng, vài giọt mồ hôi trượt xuống từ trán cô, khẽ run rẩy đôi hàng mi dài.

 

Đôi môi hồng hào của cô mím c.h.ặ.t, cơ thể mềm mại vì thở dồn dập mà phập phồng áp sát n.g.ự.c .

 

Anh vòng tay ôm lấy eo cô, cô đang nhẫn nhịn để bình thở.

 

Mãi lâu , Sở Hòa mới ngẩng đầu lên khỏi n.g.ự.c .

 

"Anh mở kênh tinh thần đấy?"

 

Tùng cô: "Mở ."

 

Sở Hòa mệt đến mức thở dốc thêm vài , : "Mở rộng thêm chút nữa ."

 

"Lúc mở cho em cũng chỉ đến mức thôi."

 

Anh khựng một chút, hỏi: "Hướng dẫn viên trưởng, nhiệt độ cơ thể em cao, đang khó chịu ?"

 

Ánh mắt khóa c.h.ặ.t lấy cô: "Hay là, bịt mắt để thỏa mãn sở thích đặc biệt của em thì em mới thể tập trung ?"

 

"Đã bảo là em sở thích đặc biệt nào mà!"

 

Sở Hòa thẹn quá hóa giận, định leo xuống khỏi , :

 

"Hôm nay em khỏe, để hôm khác ."

 

Tùng hề buông tay.

 

Lòng bàn tay áp lên trán cô.

 

Sở Hòa thực sự quá mệt mỏi, cả nhũn như bông, đành mặc kệ cho thử nhiệt độ.

 

Nhìn mày mắt , cô thầm cảm thán trong lòng, một lạnh lùng như nhiệt nóng bỏng đến lạ thường.

 

"Lại sốt ?" Anh hỏi: "Đã uống t.h.u.ố.c ?"

 

Sở Hòa nhẩm tính thời gian uống t.h.u.ố.c , đáp:

 

"Lát nữa về em sẽ uống ngay."

 

Tùng gì, đưa tay ngăn kéo lấy t.h.u.ố.c, cầm lấy một ly nước khác bàn đưa cho cô:

 

"Uống ngay ."

 

Anh thói quen chuẩn sẵn t.h.u.ố.c cảm ?

 

Sở Hòa nhận lấy với vẻ kỳ lạ nuốt xuống.

 

Tùng quan sát động tác nuốt nơi cổ họng cô.

 

Anh nhận khi cô mệt mỏi và khỏe, cô ngoan ngoãn đến lạ lùng.

 

Điều nhớ cảnh tượng sân đấu hôm nay, khi cô mệt đến mức bệt xuống đất và Tá Uyên bế lên.

 

ôm lấy Tá Uyên, vùi mặt hõm cổ ...

 

Cánh tay Tùng vòng qua eo và m.ô.n.g cô, nhấc cô lên sát vai hơn một chút.

 

Sở Hòa nhận hành động của thiết hơn bao giờ hết, bộ não mụ mị cuối cùng cũng thông suốt đôi chút, cô nhỏm dậy khỏi vai , :

 

"Giám sát quan, khi chúng tiến hành liên kết tinh thần, căn bản hề mở kênh tinh thần đúng ?"

 

Tùng cô, thừa nhận cũng chẳng phủ nhận.

 

Sở Hòa đẩy , leo xuống.

 

nhấn c.h.ặ.t đùi.

 

Sở Hòa thở hắt một , :

 

"Cho nên, bất kể hỏi em chuyện Chu Thiên Duyệt bắt em rút tinh thần lực, tất cả đều chỉ là cái cớ, đang sinh sự?"

 

Sở Hòa tức : "Trêu chọc em chính là hình phạt của ?"

 

Tùng hỏi ngược : "Tại sinh sự?"

 

Tâm trạng vẻ đúng lắm.

 

Sở Hòa: "... Vì em hiểu lầm Chu Thiên Duyệt là hôn thê của ."

 

"Em thực sự tại giận em ?" Tùng lạnh lùng cô.

 

"Em coi là tình nhân của em đấy ?"

 

 

 

Loading...