Dựa Vào Hóng Chuyện Để Sống Sót Chốn Hậu Cung - Chương 182: Lời cảnh cáo của Thái hậu
Cập nhật lúc: 2026-01-03 13:43:16
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6VHQqPInRw
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cung Thái hậu từng kẻ tấp nập, nay im phăng phắc, chỉ một lão ma ma canh giữ.
Tiểu Doãn T.ử dẫn theo Hoàng hậu, các phi tần, Ngọc Dung, Tăng Hạnh và những khác tiến Từ Ninh Cung, bên trong đao kiếm vẫn sáng loáng.
Tiểu Doãn T.ử phân phó: "Dọn hết binh khí , đem đốt."
Thái hậu nhắm mắt giường, Chu Quý phi đang đích bưng t.h.u.ố.c hầu hạ.
Thấy Hoàng đế tới, Chu Quý phi rưng rưng nước mắt quỳ xuống: "Hoàng thượng."
Mấy ngày gặp Chu Quý phi, nàng gầy nhiều, như một đóa mẫu đơn danh giá đưa khỏi nhà kính.
Ánh mắt Tiểu Doãn T.ử mang theo vài phần thương hại.
Hoàng hậu nghiêm nghị : "Chu Yêu Nguyệt, cha ngươi mưu phản thất bại , đang mang theo cả nhà chạy trốn, Hoàng thượng đang chuẩn tiêu diệt bọn họ."
Nước mắt Chu Quý phi lã chã rơi xuống: "Xin Hoàng thượng tha thứ cho phụ ..."
Ngọc Dung: là đóa hoa phú quý chốn nhân gian, tội mà tha thứ ?
"Đưa Hoàng Quý phi về cung nghỉ ngơi." Tiểu Doãn T.ử mặt cảm xúc , "Trẫm hỏi Thái hậu vài câu."
Lý Thành phất tay, cho mấy tiểu thái giám dìu Chu Quý phi ngoài.
Trong mắt Hoàng hậu lộ tia sáng hả hê.
Thái hậu mở mắt : "Hoàng đế đến , xuống chuyện ."
Giọng bà bình tĩnh, dường như Hoàng đế vẫn giống như , đến thỉnh an bà .
Tiểu Doãn T.ử xuống, mở miệng chút gợn sóng: "Bà g.i.ế.c phụ hoàng?"
Thái hậu ha hả: "Di chiếu tên cẩu hoàng đế để , thế mà ngươi tìm ."
Tiểu Doãn T.ử kích động đến đỏ cả mắt: "Thật sự là bà g.i.ế.c phụ hoàng ?"
"Hắn sủng ái Chung Phi, một lòng sắc phong Chung Phi Hoàng hậu, lúc nào cũng phế bỏ Ai gia, chẳng lẽ Ai gia chờ c.h.ế.t ?"
Ánh mắt Thái hậu sắc bén, nhưng gương mặt mang theo vài phần thê lương.
Tăng Hạnh run rẩy: "Bà... kẻ điên ."
"Ai gia vốn định g.i.ế.c Chung Phi, nhưng g.i.ế.c một Chung Phi, sẽ một phi tần khác. Ai gia chi bằng g.i.ế.c thẳng Hoàng đế, tự Thái hậu."
Thái hậu lạnh lẽo, nỗi oán hận của đàn bà chốn thâm cung dù Thái hậu cũng tan biến .
Tiểu Doãn T.ử run giọng hỏi: "Bà tay thế nào?"
Thái hậu lạnh: "Ai gia bôi độc lên cái chặn giấy dùng chữ hàng ngày, chất độc đó sẽ từ từ ngấm , khiến c.h.ế.t thần quỷ ."
Hoàng hậu : "Tiên đế c.h.ế.t vì phát bệnh tim, trúng độc mà c.h.ế.t."
"Vốn dĩ thể sống thêm nửa năm, nhưng một ngày đột nhiên triệu Đinh Tuyên Hoài, hỏi về nguyên nhân cái c.h.ế.t của Tiên Thái t.ử. Ai gia cảm thấy thể phát hiện điều gì đó, thể giữ nữa."
Tiểu Doãn T.ử run rẩy : "Bà gì?"
"Đó là một đêm mưa gió sấm chớp, Tiên đế đau đầu nên cho tiểu thái giám xoa bóp. Ai gia lấy cớ việc bẩm báo, đuổi cung nữ thái giám ngoài, đó sai thái giám bịt mũi miệng Tiên đế đến c.h.ế.t."
Thái hậu lớn: "Ai gia tận mắt thấy mắt Tiên đế lồi , cảm giác đó sảng khoái bao."
Tiểu Doãn T.ử lao tới, giáng một cái tát.
"Bà hại c.h.ế.t phụ hoàng, bức c.h.ế.t mẫu phi, g.i.ế.c Thái t.ử, Hoàng t.ử, bà sợ báo ứng ?"
Thái hậu đ.á.n.h đến khóe miệng chảy m.á.u, rít lên: "Khi Ai gia chinh chiến, con ruột hại c.h.ế.t. Ai gia lập công hồi cung, sắc phong Chung Phi Hậu. Hắn còn sợ báo ứng, Ai gia sợ báo ứng cái gì?"
Từ Ninh Cung đông , nhưng im lặng đến mức cả tiếng kim rơi.
Thái hậu kích động : "Điều duy nhất Ai gia hối hận là năm đó nên giữ ngươi, lẽ nên tự đăng cơ xưng đế."
Trời cao mây nhạt, chim ch.óc đậu cành hoa nghỉ ngơi.
Trên mặt Tiểu Doãn T.ử đầy vẻ bi thương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dua-vao-hong-chuyen-de-song-sot-chon-hau-cung/chuong-182-loi-canh-cao-cua-thai-hau.html.]
"Phụ hoàng bao giờ ý định sắc phong mẫu phi Hậu. Năm đó trẫm chính tai phụ hoàng với mẫu phi: Trẫm ở bên nàng, thiệt thòi cho Hoàng hậu, vinh hoa phú quý chốn nhân gian đều để cho Hoàng hậu là .
Cái gì mà phế hậu, hại con, tất cả đều do bà tự tưởng tượng . Bà cảm thấy ai cũng hại bà, nên bà mới hại c.h.ế.t vô .
Bà tưởng bà g.i.ế.c phi tần hoàng t.ử, phụ hoàng ? Phụ hoàng hết, nhưng cảm thấy với bà, vẫn nỡ phế truất bà, chỉ trách cứ nhiều .
Rơi mắt bà thành phế hậu, thế mà bà còn dám thí quân. Bà là kẻ điên, một kẻ điên ."
Thái hậu thần sắc chút ngưng trệ: "Tiên đế thiệt thòi cho Ai gia? Vinh hoa phú quý chốn nhân gian để cho Ai gia?"
Mây đen trôi qua chân trời lu mờ sắc hoa, chim nhỏ vỗ cánh bay .
Tiểu Doãn T.ử giận dữ : "Nếu phụ hoàng sắc phong mẫu phi, trực tiếp hạ chiếu thư phế hậu là xong, cần gì nhiều lý do đến thế. Chẳng qua là việc nhà hoàng thất, bà tưởng triều đình bá quan sẽ vì bà mà liều c.h.ế.t can ngăn ?"
Hoàng hậu bên cạnh, khẽ cúi đầu.
Ngọc Dung ngăn Tiểu Doãn T.ử đang giận dữ , hỏi: "Tại Thái hậu Tiên đế di chiếu?"
Thái hậu : "Ai gia g.i.ế.c tiểu thái giám diệt khẩu, tiểu thái giám vì bảo tính mạng, cho Ai gia Tiên đế để di chiếu."
Tăng Hạnh thở dài : "Tiên đế từng chính miệng với mạt tướng, Trẫm cũng là thường, yêu rượu ngon mỹ nữ, thích Chung Phi. Thải Vi theo Trẫm nam chinh bắc chiến, sớm là của Trẫm, Trẫm thể với nàng , nàng cái gì thì cho cái đó."
Thải Vi là tên khuê danh của Thái hậu.
Trong mắt Thái hậu sự d.a.o động, nhưng ngay lập tức khôi phục vẻ lạnh lùng.
"Những gì các ngươi Ai gia một chữ cũng tin, Ai gia chỉ tin những gì thấy."
Tiểu Doãn T.ử lạnh lùng : "Thôi, loại trong mắt chỉ bản , thế nào cũng sẽ tin khác . Giam , đợi bắt Chu phủ xử lý một thể."
Trong mắt Thái hậu hiện lên vẻ vui mừng, ngửa đầu : "Ngươi bắt Chu phủ, ha ha ha, ông trời diệt ."
Tiểu Doãn T.ử phất tay áo bỏ .
Ngọc Dung, Tăng Hạnh và những khác vội vàng theo, Hoàng hậu chậm hơn vài bước.
Thái hậu u ám : "Hoàng hậu, ngươi đừng vết xe đổ của Ai gia, những việc cần quyết đoán thì quyết đoán."
Hoàng hậu như thấy, rảo bước rời .
Trong Phượng Nghi Cung, Hoàng hậu đầy tâm sự gạt nắp chén , hộ giáp bằng mã não quấn dây vàng va chén kêu leng keng.
Bà thấp giọng : "Lần Cố Ngọc Dung lập công lớn, những lật đổ Thái hậu mà còn Tăng phủ ủng hộ, e rằng Cố Ngọc Dung sẽ đe dọa đến địa vị của bản cung."
Hàm Phương an ủi: "Nàng hiện giờ chỉ là cung nữ, cứ xem Hoàng thượng sắc phong thế nào ."
Hoàng hậu lo lắng : "Ít nhất cũng là Chiêu dung."
Hàm Phương nén nỗi sợ hãi, an ủi Hoàng hậu: "Cố Ngọc Dung gia thế, cho dù là Chiêu dung thì ?"
Lông mày Hoàng hậu vẫn giãn , bà lo âu : "Hoàng thượng , Tiên đế phế hậu là việc nhà, chẳng qua chỉ là một đạo thánh chỉ. Với Tiên đế là như , với Hoàng thượng chẳng lẽ thế ?"
Hàm Phương gì, hôm nay Hoàng thượng ôm Cố Ngọc Dung mặt , dáng vẻ đó thậm chí còn sủng ái hơn cả Chung Phi năm xưa.
Lúc , một thái giám hớn hở chạy tới.
"Hoàng hậu nương nương đại hỉ."
Hoàng hậu đặt chén xuống, ôn hòa : "Hỉ từ đến?"
"Thẩm tướng quân dẫn quân đội, bắt sống bộ gia quyến nghịch tặc Chu Dĩ Thời, một vạn quân phản nghịch đều Thẩm tướng quân áp giải về kinh thành, hiện giờ Thẩm tướng quân đang phái diện thánh ở T.ử Thần Điện."
Hoàng hậu mừng rỡ: "Tốt quá ."
Lần còn lo gì địa vị vững.
Hàm Phương vui vẻ mặt : "Nương nương, tín sứ của lão gia đang ở T.ử Thần Điện, chúng cũng đến hưởng chút khí vui mừng ."
Hoàng hậu gật đầu : "Ngươi đúng."
(Hết chương)