Hình Nguyệt Nha , cũng mất hứng, đến giờ cơm nên sòng mạt chược giải tán. Lúc cô và tầng bốn, thấy ở cuối hành lang, phòng của Hình Nguyệt Nha truyền tiếng cãi cọ, Phạm Đại Mỹ đang ngoài cửa. Bữa trưa của cô là do mợ cả mua về, thức ăn ngon, mùi vị cũng đậm đà. Ăn xong Lục Hương Thảo ngủ trưa, mợ cả cũng định chợp mắt một lát, cô bèn về. Ở ngay cầu thang, cô bắt gặp Phạm Đại Mỹ. Cô bước thang máy, Phạm Đại Mỹ cũng theo, hai hai góc trái , giữ cách giao tiếp an nhất. Thang máy từ từ xuống. Lúc xuống đến tầng hai, Phạm Đại Mỹ bỗng cất lời: "Cô là phóng viên? Hay là phóng viên thiết với cảnh sát?"
Cô khá bất ngờ, sang Phạm Đại Mỹ. Phạm Đại Mỹ vén những sợi tóc lòa xòa gáy tai: "Chị gái , chị quen ?" Cô tự thấy kỹ năng diễn xuất của luôn xuất sắc. Ví dụ như bây giờ, màn trình diễn tuyệt đối đạt tầm cỡ Oscar.
Phạm Đại Mỹ bật khẽ: "Giả vờ giả vịt thì chán lắm. các đang điều tra , cũng tại hôm nay cô đến đây. Có hứng thú chuyện với một lát ?" Cô im lặng.
Đinh một tiếng, tầng một đến. Phạm Đại Mỹ chỉnh bộ đồng phục hộ lý màu xanh nhạt , bước ngoài. Cô theo , hai rảo bước đến vọng lâu bên hồ nước nhân tạo. Mưa vẫn rơi rả rích, từng cơn gió thổi qua mang theo lạnh buốt giá.
"Nếu đoán lầm, bây giờ điều tra nhà ông bà ngoại . Chắc cũng sắp sa lưới nhỉ?" Lời của Phạm Đại Mỹ càng cô kinh ngạc hơn. Cô lén lút rút điện thoại , giấu gầm bàn đá để gõ tin nhắn mù cho Ngô Đông Diễm. Phạm Đại Mỹ thấy hết hành động của cô, nhưng cô ả bận tâm. Cô ả mặt hồ đang gợn từng cơn sóng lăn tăn vì gió.
" lớn lên sự nuôi dưỡng của bà ngoại." Giọng cô ả nhẹ nhàng, êm ái: "Cả cuộc đời bà ngoại đều là khổ đau."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dua-vao-he-thong-thien-ac-dieu-tra-thanh-than/chuong-991.html.]
"Bố bà là một ông đồ nhọ, kịp thi tú tài thì nhà Thanh sụp đổ. Ông than thở chí lớn thành, lao rượu chè c.ờ b.ạ.c. Chỉ trong vòng hai năm, ông nướng sạch cơ nghiệp sòng bạc, còn bán bà ngoại xưởng vải Thịnh Nguyên ở."
"Nhờ chút chữ nghĩa, bà ngoại đưa hầu hạ trong viện của Lão phu nhân xưởng vải. Năm mười lăm tuổi, bà ngoại trổ mã xinh , lọt mắt xanh của Lão gia xưởng vải, ép ."
"Năm mười bảy tuổi, bà ngoại sinh . Mẹ thể là niềm hy vọng duy nhất trong cuộc đời bà. Lúc cải cách ruộng đất, xưởng vải Thịnh Nguyên phá sản, bà đưa rời khỏi đó. Bà dùng cạn sức lực, đường vòng bao nhiêu, cuối cùng mới xin cho đội múa. Mẹ cũng nỗ lực, nắm bắt cơ hội, gia nhập đoàn văn công."
"Khi tin báo về, bà ngoại đó là những ngày tháng hạnh phúc nhất trong cuộc đời bà. Bà cảm thấy dẫu nhắm mắt xuôi tay cũng chẳng còn hối tiếc gì nữa."
"Bà từng nghĩ tới chuyện bám víu cành cao là Đoàn trưởng Ngụy. Tâm nguyện của cũng giống như tâm nguyện của bà ngoại, chỉ sống một cuộc đời ngẩng cao đầu, đàng hoàng t.ử tế."
Nguồn: Emmay Monkeyd.
" mà sống yên , khó khăn đến thế. Mẹ gặp Hình Nguyệt Nha, và vì gã đàn ông Đoàn trưởng Ngụy , cả cuộc đời hủy hoại ."
"Bố là một tên lưu manh gì, bất tài vô dụng đ.á.n.h đập vợ con. Sau khi gả cho ông , thường xuyên ăn đòn. Việc đời cũng chẳng đổi điều gì. Ông vẫn chứng nào tật nấy, đối xử với cũng chẳng . Mẹ bao giờ ôm , cũng chẳng bao giờ với những lời lẽ âu yếm."