Dựa Vào Hệ Thống Thiện Ác Điều Tra Thành Thần - Chương 982

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-09 06:31:48
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cảnh sát huyện Mộc Lan khi lấy bình xịt của cô, thử nghiệm một gửi thẳng đến viện nghiên cứu sâu trong vùng núi thành phố Nhiệt Hà. Nguyên lý hoạt động của thứ đó đơn giản, hệ thống phân biệt thiện ác tạo một xuất xứ hảo cho bình xịt của cô, đố ai mà moi điểm gì bất thường. Đây cũng là lý do cô sợ cảnh sát lấy bình xịt của .

Nguồn: Emmay Monkeyd.

"Hy vọng thể sản xuất hàng loạt sớm." Cô mong mỗi cô gái, mỗi đứa trẻ đều sở hữu một bình xịt như , chí ít cũng là một phương tiện để tự vệ.

"Sẽ thôi." Hai xong thì im lặng, nhưng cứ lẳng lặng lắng nhịp thở của , ai cũng cúp máy. Cô tiếp tục ngắm cảnh. Mãi đến khi bên gọi tên , hai mới lưu luyến cúp máy.

Nhóm cả cũng định ngoài ăn cơm. Quán ăn đặt là một nhà hàng bình dân ngoài cổng sơn trang. Cả nhóm rảo bước xuống lầu. Tới tầng một, Đỗ Tuyết Lệ họ sắp liền vội vã chạy tiễn. Cô đích đỡ bà ngoại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dua-vao-he-thong-thien-ac-dieu-tra-thanh-than/chuong-982.html.]

Đi ngang qua khu vực hồ nước nhân tạo, cô đầu liếc một cái. Cô nữ hộ lý cô thấy từ lầu đang đẩy bà cụ về phía . Có lẽ bà cụ chảy nước dãi, cô rút khăn tay dịu dàng lau . Hành động khiến thiện cảm của nhóm Lâu Phượng Cầm đối với Viện dưỡng lão suối nước nóng tăng vọt. Đỗ Tuyết Lệ đương nhiên cũng thấy, nụ môi cô càng thêm phần rạng rỡ: "Đó là nữ hộ lý át chủ bài mà sơn trang chúng cháu cất công đào từ nơi khác về đấy ạ. Hộ lý cỡ ít nhất cũng mười năm kinh nghiệm trong nghề, hơn nữa tỷ lệ đ.á.n.h giá trong suốt quá trình việc tám mươi phần trăm cơ." Nói đến đây, gương mặt Đỗ Tuyết Lệ tràn đầy vẻ tự hào.

Mợ cả dáng vẻ cẩn thận tỉ mỉ của cô hộ lý , lên tiếng: "Tác phong nghề nghiệp quả thực là khác bọt. Trước đây chúng ở bệnh viện, mấy cô hộ lý chăm sóc bệnh đa phần đều qua loa đại khái, tàm tạm là xong. Chính vì gặp quá nhiều hộ lý vô trách nhiệm nên mới nằng nặc đòi tự tay chăm sóc đấy." Lời của mợ cả nửa đùa nửa thật. Dù hộ lý ở đây đến mấy, mợ cả cũng yên tâm giao bà ngoại cho họ. Đến tuổi , các bậc trưởng bối đều già yếu, bên thêm mấy năm nữa ? Mợ cả đưa tiễn bố đẻ, tiễn cả bố chồng . Nếu bà ngoại mà cũng nốt, mợ chẳng còn trưởng bối nào thiết nhường nữa. Bà ngoại và mợ cả gắn bó bên bao nhiêu năm, bà còn lạ gì suy nghĩ của mợ cả. Bà thường xuyên kể với chị em cô, con dâu như mợ cả là phúc đức bà tu từ kiếp . Còn về phần mợ hai, bà ngoại chẳng bao giờ nhắc tới.

Nhóm cô lái xe rời khỏi cổng sơn trang. Từ đằng xa vẫn thấy Đỗ Tuyết Lệ ngoài cổng, đợi đến khi thấy bóng dáng họ nữa cô mới . Dịch vụ chăm sóc một nữa ghi điểm tuyệt đối cho sơn trang. Quán ăn bình dân ngoài cổng gần sơn trang, đặc sản ở đây là các loại hải sản. Vừa đỗ xe bước cửa, đập mắt đầu tiên là đủ loại hải sản nuôi trong bể nước ngoài sân. Bữa nay cả hào phóng tay mời khách, tôm hùm, bào ngư, cua ghẹ đủ cả.

Ăn xong, cả nhóm sơn trang. Lần bà ngoại và mợ cả quyết định ở luôn. Cậu cả và Lâu Phượng Cầm yên tâm chút nào, cứ liên tục dặn dò bà ngoại và mợ cả. Nếu lỡ đóng tiền , mà cả nhà hai cứ dăm bữa nửa tháng mò sang nhà ầm ĩ, ảnh hưởng đến việc dưỡng bệnh của bà ngoại, thì gọi hai về nhà luôn cho xong. Đỗ Tuyết Lệ cạnh mỉm họ, mặc cho Lâu Phượng Cầm và cả dặn dò đủ điều.

 

 

Loading...