Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Qua màn tuyên truyền của Lâu Phượng Cầm, cơ bản họ hàng thích đều cô bạn trai. Mợ cả gặp Hàng Gia Bạch bao giờ, chỉ đó là một cảnh sát. Dân thường vốn mang tâm lý kính sợ cảnh sát, mà trong sự kính sợ xen lẫn sự tò mò vô bờ bến. Cũng giống như mợ cả, cả đời mợ chẳng mấy khi tiếp xúc với cảnh sát. Từ lúc cô quen bạn trai cảnh sát, sự tò mò trong mợ cứ thế bùng nổ. Trước đây hỏi là vì tiếp xúc với cô nhiều, cô bận tối mắt tối mũi, chẳng thời gian sang nhà mợ chơi. Sau mợ bệnh viện chăm bà ngoại ốm, ngày ngày lo ngay ngáy, cô lên Thủ đô tu nghiệp, nên mợ chẳng cơ hội nào để hỏi. Nay cô về , bệnh tình bà ngoại thuyên giảm, mợ cuối cùng cũng túm cô để tra hỏi.
"A Nguyệt, bạn trai cháu khi nào từ Thủ đô về? Tết sang nhà chơi ?"
"Chắc cũng tầm cuối tháng là về ạ, dịp Tết chắc chắn sang nhà chơi ." Cô và Hàng Gia Bạch xác định yêu là để tiến tới hôn nhân. Dịp Tết nhất định qua thăm hỏi phụ hai bên.
Mợ cả và bà ngoại đưa mắt : "A Nguyệt , bạn trai cháu tên là Hàng Gia Bạch ? Lương tháng của bao nhiêu, kể với cháu ?"
Câu hỏi của mợ cả cả xe phụ nữ đổ dồn mắt cô. Lương của Hàng Gia Bạch bao nhiêu, nhà vẫn ai . Cô hỏi đến đơ : "Câu mợ hỏi đấy, cháu cũng chẳng nữa."
Cô thiếu tiền tiêu. Khoản tiền cô xài bên Hương Cảng đợt thu hồi, vài tháng nữa là trả cho cô. Mỗi thành nhiệm vụ, hệ thống đều thưởng cho cô nhiều tiền, cô chẳng chỗ nào tiêu đến nên cứ gửi tiết kiệm hết. Tòa soạn báo cũng thưởng cho cô dăm ba nghìn tệ mỗi tháng nhờ chất lượng bài , cộng thêm lương cứng. Tính , thu nhập mỗi tháng của cô bèo bọt cũng mười mấy nghìn tệ, Lâu Phượng Cầm dúi đồ cho cô. Khoản chi lớn nhất của cô trong năm nay là tiền mua đặc sản nhờ Hàng Gia Bạch gửi về hồi ở Thủ đô, và đợt mua đồ hiệu bên Hương Cảng hôm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dua-vao-he-thong-thien-ac-dieu-tra-thanh-than/chuong-978.html.]
Về phần Hàng Gia Bạch, cứ hễ chơi chung, từ ăn mặc ngủ nghỉ , từng để cô rút ví một đồng nào. Vì bản thiếu tiền, từng yêu đương bao giờ, nên dẫu cô và Hàng Gia Bạch xác định đến hôn nhân, cô cũng phớt lờ luôn vấn đề .
Câu trả lời của cô chẳng những cô ngớ , mà cả xe ai nấy đều tròn xoe mắt. Lâu Phượng Cầm vỗ đùi đ.á.n.h đét: "Cái con ranh , bình thường trông đến nỗi ngu ngơ , yêu đương đến mấy chuyện quan trọng thế cũng thèm hỏi?"
Bà ngoại cũng cô bằng ánh mắt đồng tình: "Mẹ mày đúng đấy, phụ nữ lấy chồng cốt là để lo chuyện cơm áo gạo tiền, mày yêu đương kiểu gì mà nuôi nổi mày mày cũng mù tịt, thế mà mày cũng yêu ?"
"Ngốc quá mất." Mợ cả cũng cực kỳ phản đối. Trong mắt họ, lấy chồng là chuyện vô cùng hệ trọng. Thứ nhất xem nhân phẩm đằng trai, thứ hai xem nhà trai năng lực kiếm tiền nuôi gia đình . Ngoại hình trong mắt họ xếp bét bảng. Mợ cả sợ cô ngây thơ lừa, hứng thú tò mò với cảnh sát phút chốc bay biến. Mợ thậm chí còn cho rằng Hàng Gia Bạch vấn đề, thành thật cho lắm.
Lâm Thư Tinh trách mắng cô mù quáng, mà phân tích cặn kẽ lý tình: "A Nguyệt , kết hôn là chuyện cả đời, em thể chỉ mặt . Cảnh sát Hàng trai thì trai thật, nhưng nếu yêu đương mà thành thật thế , thì lý do gì để tiếp tục ." Cô tiếp: "Em xem chị với rể em đấy, quen bao lâu, lương lậu , gia cảnh thế nào, chị tìm hiểu rõ ngọn ngành . Ngoài chuyện đó , chị còn theo dõi ngót nghét một năm trời mới chính thức nhận lời yêu đấy. Tương lai thế nào khoan bàn, nhưng hiện tại đối xử với chị thật sự!"
Nguồn: Emmay Monkeyd.