Lúc Lâm Thư Nguyệt về đến nhà, đèo Lâu Phượng Cầm và Lâm Thư Tinh lái xe đến bệnh viện Bình Giang thì Diệp Tuyết Ngọc gọi điện tới.
"Hai cái bình hoa đó chuyển tới hai ngày khi Hồ Đào Đào mất tích, và sáng nay chuyển . Chúng đang truy vết tung tích của hai cái lộc bình đó."
Hai chiếc lộc bình dáng quả thực lớn. Dù là loại cổ chai hẹp nhưng vẫn thừa sức nhét một đứa trẻ năm sáu tuổi trong.
Diệp Tuyết Ngọc sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất.
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Hai vài câu Diệp Tuyết Ngọc ngắt máy. Chẳng bao lâu , nhóm Lâm Thư Nguyệt cũng đến bệnh viện Bình Giang.
Trong phòng bệnh, tinh thần của bà ngoại Lâu vẫn khá . Mợ cả túc trực bên cạnh, còn mợ hai thì lặn mất tăm.
Ngồi trong phòng bệnh một lát, Lâm Thư Nguyệt cùng Lâu Phượng Cầm, Lâm Thư Tinh chuẩn về.
"A Nguyệt, hôm qua bà ngoại kể với là trong làng sắp giải tỏa." Bằng Thành hiện nay chỗ nào cũng đang đà phát triển, các thôn xóm lân cận giải tỏa quá nửa.
Năm nay đến lượt Thôn Lâu Ốc. Nghe sẽ san phẳng để xây khu resort suối nước nóng chuyên phục vụ an dưỡng.
"Ý của bà ngoại là phần cho một phần. Cậu mợ cả ý kiến gì, nhưng mợ hai chịu, mấy ngày nay bệnh viện quậy tưng bừng." Nhà họ Lâu chia tài sản từ lâu, hai ông bà lão sống cùng nhà cả Lâu.
Nhà hai năm nào cũng đóng tiền phụng dưỡng nhưng lúc nào cũng dây dưa, mợ cả cũng chẳng thèm để ý.
"Mẹ lấy. Nhà cửa đất đai của bà đáng lẽ thuộc về nhà cả. Bao nhiêu năm nay mợ cả từng để ông bà ngoại con chịu thiệt thòi. Hồi ông ngoại bệnh viện, mợ cả rút cạn cả tiền tiết kiệm, còn hai vợ chồng hai chỉ giỏi múa mép chứ chẳng bỏ một cắc nào."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dua-vao-he-thong-thien-ac-dieu-tra-thanh-than/chuong-950.html.]
"Bây giờ hai con tranh giành tài sản tên hai ông bà nên ngày nào cũng đến ầm lên, ảnh hưởng nhiều đến việc tịnh dưỡng của bà ngoại. Mợ cả bàn với , định đưa bà viện điều dưỡng một thời gian, đợi chuyện giải tỏa êm xuôi mới đón bà về."
Nhắc đến vợ chồng hai, Lâu Phượng Cầm chau mày, rõ ràng là ghét họ.
Chuyện Lâm Thư Nguyệt và Lâm Thư Tinh Lâu lão phu nhân kể trong phòng bệnh , bà cụ vẻ gì bất thường, cũng tự nguyện .
Lâm Thư Nguyệt và Lâm Thư Tinh . Lâm Thư Nguyệt nhớ chuyện Ngô Đông Diễm kể về cô hộ lý xe hôm qua, tim bỗng giật thót: "Vậy lúc đó ai sẽ chăm sóc? Thuê hộ lý ?"
"Mợ con bảo thuê, ban ngày mợ chăm, tối thì cả ca. Lúc nào chị họ cả nghỉ thì họ ." Mợ cả Lâu tình cảm với bà ngoại Lâu cực kỳ , chồng nàng dâu thiết hệt như con ruột.
Bà đời nào yên tâm giao bà ngoại Lâu cho ngoài chăm sóc. Nửa tháng viện qua, ban ngày là bà lo liệu, ban đêm đến lượt cả Lâu, Lâu Phượng Cầm là con gái ruột chen chân cũng .
Sở dĩ mợ cả Lâu đối xử với Lâu lão phu nhân như , cũng nhắc cái năm mợ mới gả về đây. Năm đó bố mợ cả ngã lăn từ núi xuống, thương nặng, vét sạch tiền trong nhà cũng đủ.
Khi đó Lâu lão phu nhân móc hết nửa tiền tiết kiệm trong nhà đưa cho mợ . Số tiền cứu mạng bố mợ cả, từ đó trở , mợ luôn ghi tạc ân tình của Lâu lão phu nhân.
Nghe Lâu Phượng Cầm , Lâm Thư Nguyệt cũng yên tâm phần nào.
Đưa hai về nhà xong, Lâm Thư Nguyệt nhận điện thoại của Diệp Tuyết Ngọc. Họ chặn thành công hai cái bình, nhưng bên trong trống rỗng, ngoài tờ bùa dán ở miệng bình thì chẳng gì cả.
Lâm Thư Nguyệt lường điều . Cô nếu hai cái bình đó đúng là bảo bình "trấn trạch", thì chắc chắn thể dễ dàng để thấu như thế.