Ngay đó, giọng Hà Hồng Khoan cất lên: "Nhân dân sẽ nhớ đến em."
" , nhân dân sẽ nhớ đến em . Núi sông sẽ nhớ đến chúng , những vì tinh tú vầng nhật nguyệt ngang qua cũng sẽ ghi khắc tên chúng . Khoan, thôi."
"Đi."
Họ bắt đầu chạy bước nhỏ. Lâm Thư Nguyệt cũng chạy chậm theo .
Mười phút , họ vòng qua đỉnh đèo, xuống tới lưng chừng núi.
Giữa mặt đường đỗ lù lù bốn chiếc xe, trong khí khét lẹt mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g.
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Cả bốn chiếc đều là xe jeep, hai chiếc đằng loang lổ vết đạn, hai chiếc phía trông khả quan hơn, nhưng cũng chẳng lành lặn gì cho cam.
Vừa lướt qua Lâm Thư Nguyệt nhận ngay, hai chiếc xe phía là của đám tay sai mỏ than. Chỉ bọn chúng mới độ lớp giáp chống đạn cẩn thận cho xe như thế.
Hai chiếc phía là xe của cảnh sát. Bọn họ tổng cộng tám , ai nấy đều thương. Lượng đạn d.ư.ợ.c của họ cũng thua xa đám tay sai. Lúc họ đang nấp đuôi xe, một thanh niên ngoài ba mươi tuổi đang c.ắ.n rách vạt áo sơ mi buộc garo vết thương cánh tay.
Anh tên là Vương Phụ Tân, lính quyền Đội trưởng Trương, cũng là viên cảnh sát hình sự Đội trưởng Trương tin tưởng nhất.
Nhiệm vụ hộ tống Lý Vĩ Sinh rời khỏi đây đêm nay là do chính giành giật từ tay Đội trưởng Trương. Năm xưa từng thầm thương một cô gái, nhưng cô ông chủ mỏ than cưỡng h.i.ế.p, khi cưỡng h.i.ế.p, gã còn ném cô cho đám tay sai giày vò nhục nhã.
Không chịu nổi cú sốc kinh hoàng đó, một đêm khuya vắng, cô gái gieo xuống dòng sông băng giá.
Lúc bấy giờ Vương Phụ Tân đang công tác ngoại tỉnh, ngay cả cơ hội mặt cô cuối cũng . Hơn mười năm đằng đẵng trôi qua, Vương Phụ Tân lập gia đình. Trong mơ cũng liều sống c.h.ế.t một phen với lũ chủ mỏ than đó.
Nay cơ hội rốt cuộc cũng đến. Kẻ đang chễm chệ trong chiếc xe đầu từ nãy đến giờ hề bước chân xuống xe.
Hắn tên là Hồ Quảng Diệp, ông chủ tên sở hữu mỏ than Quảng Nghiệp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dua-vao-he-thong-thien-ac-dieu-tra-thanh-than/chuong-928.html.]
Trong s.ú.n.g của Vương Phụ Tân chỉ còn đúng hai viên đạn. Anh đảm bảo một trong hai viên đạn đó sẽ găm thẳng đầu Hồ Quảng Diệp.
"Đoàng" một tiếng, đồng đội cạnh nãy giờ đổ ập xuống. Vương Phụ Tân bò tới.
Ông tên Bạch Đạt, một cảnh sát hình sự lão làng. Ngày mới nhập ngũ, chính ông là dìu dắt điều tra phá án.
Bạch Đạt đưa tay nắm c.h.ặ.t lấy tay Vương Phụ Tân, ánh mắt đăm đăm .
Vương Phụ Tân gạt nước mắt, ánh mắt dõi theo của ông, trườn về chỗ cũ.
Trong bóng tối, Bạch Đạt dường như mỉm nhẹ nhõm, nhịp thở dần dần yếu tắt lịm. Nước mắt dâng trào nơi khóe mi Vương Phụ Tân. Phóng mắt quanh, đồng đội của ngã xuống, kẻ trọng thương.
Người duy nhất xem là thương nhẹ là và Hoàng Phi Minh. Hoàng Phi Minh đang nấp tấm biển cảnh báo nguy hiểm bên hông xe, chân trúng đạn, tình trạng nghiêm trọng hơn nhiều.
Vương Phụ Tân ngước lên bầu trời. Trăng đêm nay tròn và sáng, những vì xung quanh mờ nhạt trông thấy.
Sau lưng vang lên tiếng bước chân, Vương Phụ Tân rõ, bọn họ còn đường sống trở về nữa.
Đã lường ngày hy sinh, thể bỏ mạng con đường chống cái ác, Vương Phụ Tân coi đó là một vinh dự.
Thế nhưng đến giờ phút sinh t.ử , ngẫm cả quãng đời qua, bỗng thấy còn quá nhiều việc kịp .
Bố già , nhiều thời gian chăm sóc, báo hiếu.
Ông bà nội tuổi tác cao, sức khỏe ngày một sa sút. Cuộc điện thoại , ông còn bảo tivi ở nhà tự dưng mất hình, bà nội thì kêu đau chân, bệnh viện khám mà kết quả.
Anh đúng là đứa cháu bất hiếu, chuyện trôi qua lâu thế mà chẳng nhớ mà gọi điện hỏi thăm lấy một câu. Tivi sửa ? Chân bà rốt cuộc bệnh gì?