"Cậu chuyện nhân đạo với ? Cậu bảo chúng nhân đạo với đám lâm tặc của Trương Hiếu Hổ hả? Thế bảo chúng nó nhân đạo với chúng ?"
"Trương Hiếu Hổ năm nay bốn mươi tuổi, mười tám tuổi bước chân cái nghề săn trộm . Mạng c.h.ế.t trong tay nhiều đếm xuể, thú rừng thì khỏi bàn , bao nhiêu cảnh sát, bao nhiêu dân vô tội c.h.ế.t t.h.ả.m vì ?"
"Năm 1987, hai lính tuần tra và năm kiểm lâm chạm trán bọn chúng núi. Không rằng, chúng b.ắ.n c.h.ế.t tươi năm kiểm lâm, hai lính tuần tra thì chúng dùng d.a.o hành hạ, lăng trì từng nhát cho đến c.h.ế.t. Chúng thế chỉ để xem con c.h.é.m bao nhiêu đao mới chịu hết nổi mà tắt thở."
"Năm 1989, ở làng Vương Gia chân đập, hai bé gái mười hai tuổi lên núi nhặt củi đám lâm tặc bắt gặp. Chúng mặc xác hai đứa bé còn nhỏ, bắt nhục, cuối cùng g.i.ế.c c.h.ế.t vứt xác bên vệ đường."
"Năm 1990, một nữ cảnh sát đang đường về nhà trong đêm thì Trương Hiếu Long, em trai Trương Hiếu Hổ bám theo. Bọn chúng nhục g.i.ế.c c.h.ế.t cô ngay mặt cả gia đình, cuối cùng ngay cả đứa con mới tròn hai tuổi của cô chúng cũng tha, trực tiếp g.i.ế.c sạch cả nhà."
"Nếu bảo chuyện đó xa xôi quá, thật giả , thế thì chuyện sáu năm . Trương Hiếu Hổ cùng đồng bọn g.i.ế.c bảy cảnh sát. Một đội tuần tra của lâm trường Tam Liên chúng g.i.ế.c sạch sành sanh, cảnh sát trạm Ba của chúng cũng hy sinh mất một . Tất cả những cảnh sát Tam Liên t.ử trận năm đó đều chúng cắt bỏ hết bộ phận s.i.n.h d.ụ.c."
Nói đến đây, đôi mắt hổ của Lưu Ba ngân ngấn nước. Hàng Gia Thanh cạnh ông đưa tay ôm mặt, bờ vai run rẩy. Trái tim Lâm Thư Nguyệt cũng khẽ run lên.
Cô cảnh sát kiểm lâm nguy hiểm, nhưng ngờ nguy hiểm đến nhường . Nhất là vụ án gần đây nhất mà Lưu Ba kể, trong những cắt bỏ bộ phận cơ thể đó, liệu yêu của Hàng Gia Thanh ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dua-vao-he-thong-thien-ac-dieu-tra-thanh-than/chuong-904.html.]
Hàng Gia Bạch nắm c.h.ặ.t lấy tay Lâm Thư Nguyệt. Khoảnh khắc , rốt cuộc cũng hiểu tại trai bao giờ nhắc đến Trịnh Mạt Lỵ nữa. Anh cũng hiểu vì cả nhà dù sốt ruột chuyện của Hàng Gia Thanh, nhưng từng thúc giục lấy một lời.
Lâm Thư Nguyệt cũng hiểu lý do vì hôm qua Doãn Hân thất vọng đến . Có lẽ trong lòng Doãn Hân, bà quan tâm Hàng Gia Thanh thích ai, phận thế nào, điều bà khao khát từ đầu đến cuối chỉ là mong bước khỏi bóng tối quá khứ.
Lưu Ba vươn tay, bóp c.h.ặ.t bả vai Ngô Hưng Ba: "Cậu xem, chúng dùng tinh chất ớt và tinh chất mù tạt với bọn chúng là vô nhân đạo. Thế xem, bọn chúng nhân đạo với chúng ? Cậu , xem nào!"
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Ngô Hưng Ba năm nay mới hai mươi tuổi. Trước khi đến lâm trường Mạn Điện cán bộ, chỉ là một thằng ấm đầu lo học hành, cậy ông bố Phó cục trưởng nên suốt ngày lêu lổng phố, ăn chơi trác táng trò gì cũng rành.
Bị đẩy đến cái chốn khỉ ho cò gáy Mạn Điện , Ngô Hưng Ba cũng chẳng chịu ăn t.ử tế, suốt ngày chỉ phá đám và chỉ tay năm ngón công việc của khác. Toàn thể nhân viên ở lâm trường Mạn Điện đều căm ghét nhưng dám hé răng.
"Thằng ngu." Hà Đình Đình bên cạnh nghiến răng c.h.ử.i thề. Lâm Thư Nguyệt sang, hốc mắt Hà Đình Đình ướt đẫm.
Bên , Lưu Ba vẫn hết lời: "Người năm xưa cứu đám cảnh sát trạm chúng khỏi tay Trương Hiếu Hổ, ngày hôm qua bọn chúng xúi giục khiến đứa con c.h.ế.t cóng. Một đứa trẻ khác thì mang , nếu hôm nay cảnh sát chân đập đến chậm một chút, cô bé mới năm tuổi cũng chôn sống hố tuyết ."