Hàng Gia Bạch châm cho Hàng Gia Thanh một điếu t.h.u.ố.c. Vì sống lâu năm ở xứ lạnh, đặc thù công việc tuần tra ngoài trời bất kể đông hè, nên Hàng Gia Thanh nghiện t.h.u.ố.c khá nặng. Hàng Gia Bạch đưa là nhận lấy hút luôn, dù điếu t.h.u.ố.c ban nãy hút còn tàn.
Hàng Gia Bạch cũng châm một điếu, ngậm t.h.u.ố.c hỏi: "Anh, em hỏi nhé, Tào Mãn Kim đẻ hết đứa đến đứa khác, thấy khó chịu ?"
Hàng Gia Thanh lườm em trai một cái sắc lẹm: "Thần kinh , vợ chồng danh chính ngôn thuận, sinh con đẻ cái là lẽ tự nhiên, khó chịu cái nỗi gì?"
Lần thì ánh mắt Hàng Gia Bạch trai càng thêm cạn lời: "Thế em hỏi , giả sử bây giờ Tào Mãn Kim ly hôn, sống với cái thằng khốn họ Ngụy nữa, lấy chị ?"
Nghe câu hỏi , Hàng Gia Thanh lặng thinh. Trong đầu bỗng hiện lên hình ảnh một cô gái tóc ngắn mặc đồ huấn luyện màu xanh lục, tay trái cầm mũ, tay cầm một nắm bồ công vàng nhạt, dường như đang chầm chậm bước về phía .
Chuyện chung sống với Tào Mãn Kim, Hàng Gia Thanh từng nghĩ tới.
Sự im lặng của lên tất cả. Hàng Gia Thanh sặc khói ho sù sụ: "Thế thử xem, cái kiểu thích của là thích thế nào? Anh khao khát thấy chị , lâu ngày gặp nhớ ? Đêm trằn trọc khó ngủ nghĩ về , mơ thấy hai ở bên ? Lúc thấy chị lụng vất vả xót xa, xắn tay giúp ? Lúc thấy chị bắt nạt phẫn nộ ?"
"Lúc thấy chị sống hạnh phúc, lao đến bảo chị ly hôn theo !"
Hàng Gia Thanh rành rọt trả lời từng câu hỏi của em trai: "Không khao khát thấy cô , lâu ngày gặp cũng nhớ, đêm mất ngủ cũng nghĩ đến, mộng mị càng ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dua-vao-he-thong-thien-ac-dieu-tra-thanh-than/chuong-878.html.]
"Lúc thấy cô lụng vất vả thì cũng xót xa." Hàng Gia Thanh ngẫm nghĩ một chút tiếp: " lúc thấy cô cõng con việc, xót đứa nhỏ hơn. Cũng giúp đấy, nhưng bảo mặt xử lý thôi. Bản từng ý định đích mặt."
"Thấy cô ức h.i.ế.p thì cũng tức giận, nhưng thấy khác ức h.i.ế.p thì cũng phẫn nộ như thế. Cũng từng mong cô ly hôn thật, nhưng bao giờ suy nghĩ cô gả cho ."
Cả đời Hàng Gia Thanh chỉ một duy nhất nảy sinh xúc động kết hôn, đó là với đối tượng của , Trịnh Mạt Lị.
"Thế bắt đầu cảm thấy thích Tào Mãn Kim từ khi nào?" Hàng Gia Bạch rít điếu t.h.u.ố.c mạnh hơn.
Hàng Gia Thanh gãi gãi đầu: "Thì tầm một hai tuần nay thôi, cái mới chuyển đến đội ý, yêu ở đập, ngày nào tuần cũng rả kể lể cảm giác của với yêu. Anh cứ thế mà liên hệ với bản , đ.â.m tưởng cũng thích Tào Mãn Kim. Mấy hôm nay còn chả dám về nhà, cứ thấy bản bỉ ổi thế nào . Đi thèm khát vợ cơ mà."
Hàng Gia Bạch thật sự nhịn nổi nữa, mắng thẳng mặt trai: "Em thấy đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi, ăn no rửng mỡ thì . Kẻ tám lạng nửa cân, bản chẳng hiểu mô tê gì còn thích gió. Em cá là chẳng thích Tào Mãn Kim bao nhiêu , cùng lắm chỉ là ơn thôi."
"Thích một , đơn giản nhất thì ít cũng sự chiếm hữu, đằng với tí tẹo nào . Anh thử ngẫm xem, chiếm hữu Tào Mãn Kim , còn với đối tượng của thì ?"
Đây quả là một câu hỏi chí mạng. Hàng Gia Thanh bao giờ nghĩ tới. Giờ cẩn thận ngẫm nghĩ , chợt nhận giả sử Tào Mãn Kim ly hôn lập tức tái giá với khác, cũng chẳng mảy may lăn tăn gì. nghĩ tới chuyện Mạt Lị của ở bên đàn ông khác, dẫu chỉ là gần một chút thôi, trái tim quặn thắt .
Nguồn: Emmay Monkeyd.