"Phải đấy, đúng là điên."
········
Lời ruột gan của Tào Mãn Kim chẳng mảy may lọt tai gã đàn ông đang giả vờ c.h.ế.t lâm sàng đất. Chị thích đạp mấy phát thì đạp, diễn trò mặt ngoài thôi, đợi về hết, gã thiếu gì cách nắn gân con vợ.
Thế nhưng mấy lời bóng gió ngày càng khó của hàng xóm láng giềng khiến Ngụy Quốc Dũng giả c.h.ế.t nổi nữa. Hắn vọt lên như cá chuối, sấn sổ quát: "Tào Mãn Kim, mày lải nhải cái khỉ gió gì thế? Bốn cái sai gì? Cái gì mà nhà họ Ngụy là sài lang hổ báo? Mày sống nữa hả?"
"Con Đại Nha c.h.ế.t đuối là tai nạn, ai cũng thấy rõ rành rành, liên quan quái gì đến nhà ? Chuyện con Nhị Nha tao càng chả hiểu mày hằn học cái nỗi gì. Tao công ăn việc nhà nước đàng hoàng, thời sinh đẻ kế hoạch gắt gao thế, đem cho nó là phúc cho cả mày với tao ."
"Còn cái con Tam Nha, bốn tuổi ranh , đóng băng ngoài trời lạnh sun vòi mà kêu réo gọi cửa ? Cứ chờ c.h.ế.t cóng cơ? Thứ con gái ngu xuẩn thế , đéo cũng chả !"
Từng câu từng chữ của Ngụy Quốc Dũng tàn nhẫn và vô tình như vết cứa sắc lẹm. Tào Mãn Kim bỗng bật . Chị thừa Ngụy Quốc Dũng là hạng nào, thế mà đáy lòng vẫn le lói một tia hy vọng mỏng manh với gã.
Giờ ngẫm mới thấy đời chị đúng là một màn hài kịch lố bịch. Chị nhổm dậy, gầm lên như thú dữ lao thẳng về phía gã. Dù thì Ngụy Quốc Dũng cũng là đàn ông, thấy chị xông tới là gã vung chân định đạp ngược . gót chân gã kịp chạm Tào Mãn Kim thì ai đó túm lấy kéo giật lùi.
Gã lấy đà giãy dụa đạp mạnh mà cái chân như dính c.h.ặ.t . Ngoảnh đầu thì đập ngay mắt là gương mặt đáng ghét nhất quả đất: "Buông tao !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dua-vao-he-thong-thien-ac-dieu-tra-thanh-than/chuong-866.html.]
Hàng Gia Bạch vẫn im như tượng đá. Cánh tay cứng như kìm sắt bóp nát bả vai Ngụy Quốc Dũng. Ngụy Quốc Dũng giãy giụa như cá mắc lưới cũng vô dụng.
Tào Mãn Kim lao lên, tát bốp một cú nảy đom đóm mắt mặt Ngụy Quốc Dũng. Hình như thấy bõ ghét, chị tát tiếp cái nữa vêu mồm gã nhổ toẹt ngụm đờm đặc quánh thẳng mặt : "Ngày tao mù thật ."
Ngụy Quốc Dũng vốn là con độc đinh trong nhà, bà góa chiều chuộng bế ẵm như trứng mỏng từ bé. Đời thuở nào nhổ đờm mặt như , chỉ một đòn đó thôi, ngoắt nôn ọe thốc tháo.
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Tào Mãn Kim hả hê một tiếng, bước tới nhẹ nhàng ôm lấy t.h.i t.h.ể con gái đất lên. Đứa con gái còn dấu hiệu sự sống trở nên nặng trịch. Nước mắt lưng tròng, Tào Mãn Kim lững thững bế con bước ngoài. Đám đông tự động tản , nhường đường cho chị .
Chị cứ lững thững bước khỏi cổng, dọc theo con đường rải xỉ than bằng phẳng của nông trường. Thế mà dáng xiêu vẹo lảo đảo như say, mấy suýt té ngã.
Trong cơn hoảng loạn, Tào Mãn Kim cảm giác xuyên về quá khứ mười năm , khi bụng mang chửa đứa con gái thứ nhất ở tháng thứ bảy, lênh đênh từ bờ hồ ẵm cái thây lạnh toát của đứa con về nhà.
Chồng lên đó là nỗi đau khi đứa con gái thứ hai mới đẻ tước đoạt mang cho lạ mà chị chỉ thấy một . Hai nếm trái đắng sinh t.ử, một chịu nỗi đau mất con, Tào Mãn Kim đau như ai róc thịt moi t.i.m, cổ họng trào lên vị tanh ngọt, chị ộc cả m.á.u tươi khỏi miệng.
Mọi trân trân theo cái bóng đổ gục của chị khuất xa dần, mới lầm lũi bám gót theo .
Bác gái Doãn Hân dắt Lâm Thư Nguyệt lọt thỏm giữa hàng , tỉ tê kể lể: "Cái con Tào Mãn Kim khổ lắm cơ. Mẹ ruột nó mất sớm, ông bố rước kế về hành hạ nó, từ bé nó sai như con ở. Đến năm mười tám tuổi, mụ kế nhắm cho nó thằng chồng ngớ ngẩn tè dầm ỉa đùn cả ngày quần."