Lâm Thư Nguyệt tắt màn hình hệ thống . Tào Mãn Kim vẫn gào t.h.ả.m thiết, nhưng chắc do quá nhiều nên nước mắt cạn sạch, thể rớt nổi nữa.
Nghe những lời xì xầm to nhỏ của về vợ chồng , Tào Mãn Kim đau đớn nhắm nghiền hai mắt. Chị nhẹ nhàng đặt t.h.i t.h.ể con gái xuống, phắt dậy co chân đạp thẳng Ngụy Quốc Dũng lộn nhào xuống đất.
"Ngụy Quốc Dũng, bà đây liều mạng với mày! Tối qua mày nhận nhiệm vụ canh cửa. Trước lúc ngủ, tao hỏi mày xem Tam Nha ngủ , mày bảo mày canh cho nó ngủ . Mày tao xem, mày canh cho nó ngủ thế hả?"
"Bà rát cả họng bao nhiêu , đêm hôm cứ để cái bô trong phòng cho tiện, cái con mụ của mày cứ chê mùi khai, nằng nặc đòi ngoài . Đến cái chuyện để Tam Nha tè trong phòng cũng xong! Bà để bô trong phòng của bà, thế mà con nhà mày với cái con già của mày cứ kẻ xướng họa chê phòng mùi!"
"Giờ thì còn thấy mùi ? Con gái mày c.h.ế.t cóng đấy, mày còn thấy mùi ?" Tào Mãn Kim bồi thêm mấy cú đá nữa gã đàn ông đang lăn lộn đất. Gã ôm riết lấy đầu, cấm dám ho he nửa lời.
Quay ngoắt , Tào Mãn Kim quỳ xụp xuống mặt Tam Nha, đưa tay lên tát bôm bốp mặt mấy cái thật kêu. Mái tóc đang b.úi gọn gàng xổ tung, đôi má sưng vù, khóe miệng rỉ cả m.á.u tươi.
Hành động điên loạn của chị khiến sửng sốt nín bặt. Cái sân ban nãy còn nhao nhao như cái chợ vỡ phút chốc im phăng phắc.
Chị dập đầu bình bịch lạy Tam Nha: "Tam Nha, Ninh Ninh, xin con. Đời bốn cái sai. Cái sai thứ nhất, là ngu xuẩn gạt ngoài tai lời can ngăn của ông bà ngoại con, lấy cái thằng khốn nạn hèn nhát Ngụy Quốc Dũng về bố con."
"Cái sai thứ hai, là ở ngoài thì mạnh miệng mà về nhà mềm nắn rắn buông, cứ nghĩ đều là một nhà, thôi thì nhịn một bước cho êm cửa êm nhà. Nào ngờ chuốc lấy t.h.ả.m kịch ngày hôm nay."
Nguồn: Emmay Monkeyd.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dua-vao-he-thong-thien-ac-dieu-tra-thanh-than/chuong-865.html.]
"Cái sai thứ ba, là lẽ tỉnh ngộ từ cái hồi chị cả con mất. Rõ ràng thừa cái nhà họ Ngụy là lũ sài lang hổ báo, nên ôm chị hai con dứt áo , nhưng . Cái tư tưởng cổ hủ c.h.ế.t tiệt lừa phỉnh rằng thôi cứ nhắm mắt sống qua ngày, đến mức ly hôn."
"Lúc chị hai con mang cho , càng nên cút xéo khỏi cái nhà mới , nhưng . Điều tồi tệ nhất đời , chính là rõ bọn họ Ngụy gì, thế mà vẫn đẻ con, để con chịu khổ nhục trong cái nhà ."
"Cái sai thứ tư, là tỏng con chào đón ở nhà họ Ngụy, thế mà chiều qua lúc về nhà ông bà ngoại, bế con theo cùng."
Từng câu từng chữ của Tào Mãn Kim khiến bà bác lên tiếng ban đầu vỗ đùi đ.á.n.h đét: " đúng đúng, chuẩn , chiều qua cái Kim về nhà đẻ."
" cũng đang định câu đây. Việc cái Kim chiều qua về nhà đẻ làng ai chả , nãy bà ăn hàm hồ thế dễ gây hiểu nhầm lắm!"
"Phải đấy đấy, tưởng con Kim chuyện gì mờ ám cơ! Mà nhắc mới nhớ, bà mụ họ Ngụy nhỉ? Nhà xảy chuyện động trời thế mà thấy ló cái mặt ?"
"Hừ, còn gì nữa? Bà đây tóm mụ chui tọt khỏi nhà từ tinh mơ . Chải chuốt ăn diện rõ lố, chắc mẩm tót xuống đập chơi . Mụ chẳng đang thậm thụt với cái lão Hàn đập ? Dăm bữa nửa tháng tót xuống đấy trò một bận."
"Cái bà già cũng móp não thật. Chẳng bấy nay mụ vẫn ôm c.h.ặ.t Tam Nha ngủ ? Ngủ một giấc dậy con bé sống c.h.ế.t thế nào mụ gì ?"