Thấy Lâm Thư Nguyệt gật đầu, Hàng Gia Bạch vòng đuôi xe, mở cốp lấy đồ dùng vệ sinh cá nhân của hai .
Đóng cốp xong thì Lâm Thư Nguyệt cũng mở cửa bước xuống. Chân chạm đất, cô rùng vì lạnh. Hàng Gia Bạch nắm lấy tay cô, kéo cô rảo bước trong nhà nghỉ.
Bên trong quả nhiên ấm, đẩy cửa , một luồng nóng phả thẳng mặt.
Hàng Gia Bạch thuê hai phòng sát vách . Về đến phòng, Lâm Thư Nguyệt chỉ kịp rửa mặt mũi qua loa ngả lưng xuống giường ngủ ngay.
Hôm , hai dậy sớm. Ngay ngoài cổng nhà nghỉ một quán ăn sáng. Lâm Thư Nguyệt cảm giác thèm ăn, c.ắ.n một quả trứng luộc, húp lót một bát cháo kê và nuốt trôi một cái bánh bao nhân bắp cải là nhét nổi nữa.
Hàng Gia Bạch thì xử lý gọn một l.ồ.ng bánh bao nhỏ và một bát tào phớ.
Ăn no uống say, cả hai lên xe hướng thẳng tới Tái Hãn Bá.
Hôm nay thời tiết , bầu trời xanh ngắt một gợn mây. Đỉnh núi đằng xa vẫn vương tuyết trắng tan hết, Lâm Thư Nguyệt đưa máy lên chụp kha khá ảnh.
Xe băng băng chạy về hướng Bắc, đường càng càng xóc nảy, phong cảnh hai bên đường càng lúc càng hoang vu, chẳng bói nổi một mảng màu xanh. Đập mắt chỉ là một màu đất đỏ bạt ngàn. Một cơn gió quét qua là bụi đất cuốn mịt mù.
Hai xuất phát từ lúc tám giờ, tới khi thấy nông trường lâm nghiệp nơi bố Hàng Gia Bạch đang việc thì hơn mười giờ. Hai bóng mặc áo khoác bành tô quân đội đang sừng sững ngay cổng nông trường.
Trên môi Hàng Gia Bạch hiện lên nụ : "Bố đấy."
Trước lúc xuất phát, dùng điện thoại của nhà nghỉ gọi điện báo cho bố .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dua-vao-he-thong-thien-ac-dieu-tra-thanh-than/chuong-862.html.]
Ngay khi Hàng Gia Bạch dứt lời, hai đang ở cổng cũng hẹn mà cùng rảo bước về phía xe.
Hàng Gia Bạch đạp phanh, Lâm Thư Nguyệt mở cửa bước xuống. Bác gái Doãn Hân, của Hàng Gia Bạch vội vàng tiến nắm c.h.ặ.t lấy tay cô.
"Đi đường xa mệt lắm cháu? Ở nhà nấu xong cơm nước cả , bác trai xuống thị trấn mua xương ống về hầm với rau rừng đấy." Bác Doãn Hân dùng tiếng Quảng Đông để chào hỏi, nhưng do xa quê nhiều năm nên chất giọng cũng còn chuẩn như nữa.
Khuôn mặt bác nét hao hao Hàng Gia Bạch, nhưng hằn rõ vẻ sương gió, hai má còn ửng lên những tia m.á.u đỏ au do gió buốt tạt .
"Dạ mệt ạ, cháu vẫn khỏe." Lâm Thư Nguyệt ngoan ngoãn đáp lời, để mặc cho bác Doãn Hân dắt tay kéo trong.
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Đây là khu dân cư dành cho công nhân viên của nông trường, xung quanh là những căn nhà cấp bốn san sát, căn ống khói đang nhả từng làn khói mỏng.
Dưới sự hướng dẫn của bố là bác Hàng Ngọc Hoa, Hàng Gia Bạch đ.á.n.h xe bãi đỗ quy hoạch riêng biệt trong khu lâm nghiệp. Bác Doãn Hân thì thủ thỉ hỏi han chuyện dọc đường của Lâm Thư Nguyệt.
Đi một đoạn, mấy bà cô ngang qua cất tiếng hỏi thăm, bác Doãn Hân liền đổi sang giọng phổ thông pha lẫn khẩu âm đặc sệt vùng để tán gẫu.
Đứng bên cạnh, Lâm Thư Nguyệt cũng lõm bõm vài câu, là chuyện dông dài xóm giềng. Sợ Lâm Thư Nguyệt lạnh, bác Doãn Hân cũng nán lâu.
Vợ chồng bác Doãn Hân và bác Hàng Ngọc Hoa là một trong những thế hệ tiên phong đến nông trường , nên nhà của họ tận sâu tít bên trong. Căn nhà ngói gian rộng thênh thang, kiểu cách cũng hao hao giống những hộ dân xung quanh.
Vừa bước qua bậc cửa là hai cái bếp lò to tướng, tít phía trong kê một bộ ghế sô pha bằng gỗ, ở giữa là một chiếc bàn .
Trong nhà đốt lò sưởi nên ấm sực. Bác Doãn Hân dẫn Lâm Thư Nguyệt gian phía Tây, rủ rỉ: "Bộ sô pha thâm niên mười mấy năm đấy, hồi xưa đích bác trai cháu dẫn thằng Bạch với trai nó hì hục đóng đấy."