Lục Mẫn Hành vẫn kiên cường sống tiếp, nhưng nhà đẻ bà tàn lụi từ lâu. Tài sản nhà họ Phó cái thì đem bán đấu giá, cái thì tịch thu. Nửa đời của bà sống chẳng khác nào những ở tầng lớp đáy xã hội mà đây bà từng khinh bỉ nhất.
Về do thể chịu đựng nổi nữa, bà gả cho một gã đàn ông, để dăm bữa nửa tháng gã đ.á.n.h cho thừa sống thiếu c.h.ế.t.
Xem xong kết cục của cả nhà Phó Tư Tư, Lâm Thư Nguyệt tắt màn hình hệ thống nhắn tin cho Nguyễn Đinh Lan.
Nguyễn Đinh Lan nhắn mà gọi điện thẳng luôn: "Tối qua, một bà chị ở cửa hàng bên cạnh bảo , hôm qua một mụ đàn bà lạ mặt kì cục lắm. Mụ chỉ chằm chằm nửa ngày trời, mà còn lân la dò hỏi bao nhiêu chuyện về ."
"Nghe xong đoán ngay đó là Lục Mẫn Hành. Hôm nay xin cửa hàng trưởng cho nghỉ việc . Trong tay đang giữ hai đơn hàng lớn, bà cửa hàng trưởng đang thèm rỏ dãi chứ, thế nên xin nghỉ là bà duyệt luôn."
" lĩnh lương tháng xong, giờ chuẩn chuồn đây. với cái nhà họ Phó đó quan hệ gì , dựa mà bắt nhảy đống lửa bọn họ chứ?"
Nguyễn Đinh Lan chỉ một một , chẳng vướng bận điều gì. Bố cô đều trong nghĩa trang ở thủ đô, cô cũng quen với ông bác quản trang , nên dù cô mặt thì ông vẫn sẽ giúp cô quét tước dọn dẹp phần mộ.
Cô định dời khỏi thủ đô một thời gian để lánh nạn, đợi chuyện của nhà họ Phó lắng xuống mới .
Nghe cô nàng , Lâm Thư Nguyệt bật : "Đi cũng . ngóng , bố của Phó Tư Tư dính vay nặng lãi để c.ờ b.ạ.c nên giờ bọn họ đang khát tiền lắm. Bán con gái là cách nhanh nhất mà."
" thừa. ngu, nếu giờ mà xách túi theo bọn họ về, e là sung sướng thấy chịu tội . Cái mác hào môn của bọn họ, thấu cả , là những chỗ ăn thịt nhả xương. Đứa sống nhong nhong bên ngoài từ bé như mà chen chân đấy . Hơn nữa, bọn đó lúc nào chẳng coi trọng xuất với giáo d.ụ.c, mấy thứ đó đào , lúc chẳng sống dở c.h.ế.t dở thế nào."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dua-vao-he-thong-thien-ac-dieu-tra-thanh-than/chuong-859.html.]
"Mẹ kiếp, cái nhà đúng là chẳng gì, rặt một lũ coi như con ngu, chuồn thôi chuồn thôi." Nguyễn Đinh Lan cho Lâm Thư Nguyệt , chỉ bảo đợi định chỗ ở sẽ liên lạc .
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Lâm Thư Nguyệt một tiếng cúp máy.
Sau đó, cô thu dọn đồ đạc lặt vặt bày bừa suốt mấy ngày qua. Hôm nay là thứ sáu, bọn họ sẽ xuất phát Tái Hãn Bá.
Lúc Lâm Thư Nguyệt dọn dẹp xong xuôi bước ngoài ăn trưa, thím Triệu tỏ cực kỳ lưu luyến. Mới chung đụng vài ngày ngắn ngủi nhưng thím Triệu thấy Lâm Thư Nguyệt đúng là một cô gái , đáng yêu vô cùng.
Thím hầm một con cá, ướp tương hầm chung với đậu phụ. Đây là đầu tiên Lâm Thư Nguyệt ăn món cá nấu kiểu , thấy lạ miệng nên ăn ráng thêm một chút.
"Cháu Lâm , dịp lên thủ đô cứ tới ở chỗ thím nhé, lúc đó thím nấu mấy món tủ cho mà ăn."
Lâm Thư Nguyệt chan nước canh cá cơm, thêm một thìa tương ớt thím Triệu tự và lấy và để. Nghe thím Triệu , cô vuốt vuốt má : "Thím xem, mấy hôm nay cháu béo tròn đây , cứ ăn nữa chắc thành heo mất!"
Mùa đông vốn là mùa tích mỡ, mà mùa đông ở miền Bắc càng lý tưởng để nuôi mập.
Kể từ ngày đặt chân lên thủ đô, Lâm Thư Nguyệt cứ ăn đồ ngon suốt, ăn no lăn ngủ vì trời lạnh chẳng thiết .
Cô cảm giác mấy hôm nay tăng ít nhất là cỡ cân rưỡi. Sáng nay soi gương cứ thấy mặt tròn xoe một vòng.