"Hà Uyển Tình, con cô, càng nghĩ càng thấy lợm giọng. Khi cô thêu dệt những lời dối với bố , cô đặt chúng ở vị trí nào! Chúng coi cô là bạn , còn cô coi chúng là cái gì?" Nhớ sự tận tụy chăm sóc của và Hạ Manh Manh dành cho Hà Uyển Tình từ thời đại học, cô bật méo xệch: "Cô coi chúng là hầu của cô đúng ?"
" còn ngu ngốc nghĩ cô là tình nghĩa, lúc Manh Manh gặp chuyện cô vẫn năng đến thăm cô . Giờ nghĩ , cô đúng là đồ cáo chúc Tết gà, rắp tâm不良. Cô đến thăm cô cái nỗi gì, cô đến để xem trò của cô thì !"
"Có cô cảm thấy, ngày ở trường thành tích học tập của cô hơn cô, tòa soạn việc năng lực cũng xuất sắc hơn cô, thế mà bây giờ trở thành một kẻ đến cái cửa phòng cũng dám bước , cô thấy thế trong lòng sướng rơn đúng ?" Phùng Cầm Cầm dùng ác ý lớn nhất để suy đoán.
"Thế còn tương lai của thì ? Cô trốn biệt tích , bố cô chắc chắn sẽ buông tha cho . Đợi đến lúc bố cô hành hạ lên bờ xuống ruộng, cô cũng chữa lành vết thương lòng xong xuôi , lúc đó cô sẽ , màn kịch đoàn tụ hòa với bố sẽ diễn . Còn thì , như một con đại ngu, đáng đời nhà cô hủy hoại cả cuộc đời. Có ?" Câu cuối cùng của Phùng Cầm Cầm gần như là gào lên.
Những lời là do đôi co mà bột phát , nhưng Phùng Cầm Cầm cảm thấy, nếu Hà Uyển Tình thật sự chạy trốn trót lọt, những điều cô dường như sẽ trở thành sự thật cay đắng.
Hà Uyển Tình sững sờ Phùng Cầm Cầm, như thể còn nhận cô bạn ngày nào: "Tớ , tớ , Cầm Cầm nghĩ tớ như thế!!"
Nhìn cái vẻ mặt tổn thương giả tạo của cô , ai tưởng cô mới là ức h.i.ế.p thậm tệ.
Lâm Thư Nguyệt thọc tay túi áo, lấy một lá Bùa ác mộng. Lá bùa đây cô mua sale chớp nhoáng từ trung tâm thương mại, tốn mất 200 điểm tích lũy, hiệu lực kéo dài cả đời.
Tác dụng của nó gần giống với Gương luân hồi, nhưng khác ở chỗ Gương luân hồi giam giữ linh hồn trong luân hồi hết kiếp đến kiếp khác, còn Bùa ác mộng là chỉ cần ngủ mơ là sẽ gặp ác mộng, và ác mộng thể thêu dệt, lập trình sẵn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dua-vao-he-thong-thien-ac-dieu-tra-thanh-than/chuong-806.html.]
Lâm Thư Nguyệt lập tức áp ngay cho Hà Uyển Tình giấc mộng về trọn cuộc đời thê t.h.ả.m của "kẻ gánh nghiệp" Phùng Cầm Cầm mà tối qua cô xem.
Cô chẳng tự nhận là chịu nhiều oan ức nhất thiên hạ ? Chẳng cô cho rằng việc bỏ trốn sẽ gây ảnh hưởng lớn đến Phùng Cầm Cầm ?
Thế thì để cô nếm thử "Phùng Cầm Cầm" một xem , để cô nếm trải cái cảm giác đau đớn tột cùng khi bắt " gánh nghiệp".
Bùa chú phát huy tác dụng, tan biến thành những điểm sáng li ti trong tay Lâm Thư Nguyệt. Phùng Cầm Cầm đang phồng mang trợn má trừng mắt Hà Uyển Tình, chẳng ai nhận những điểm sáng đang bay về phía cô .
Bảo vệ xuất hiện, gia đình ba nhà Hà Uyển Tình mời ngoài. Vương Kiều, phụ trách mảng lưu trú của Đại hội bình chọn tới, thẳng tay đưa cho Hà Uyển Tình một tờ thông báo.
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Hà Uyển Tình cầm xem, sắc mặt biến dạng. Cô mở miệng cất giọng thỏ thẻ, đôi mắt đỏ hoe ầng ậc nước trông càng thêm tội nghiệp: "Chị Kiều Kiều..."
Hà Uyển Tình và Phùng Cầm Cầm đến sớm, ngày nào cũng sáp gần Vương Kiều để . Dù Phùng Cầm Cầm tính tình xởi lởi, dễ gần nhưng cũng chẳng dám gọi Vương Kiều là chị Kiều Kiều. Cái danh xưng "chị Kiều Kiều" là do Hà Uyển Tình khởi xướng.
Từ bé đến lớn ngoài họ hàng thích thì ai gọi Vương Kiều là chị Kiều Kiều cả. Lúc đó cô thấy khá mới mẻ nên thái độ với Hà Uyển Tình và Phùng Cầm Cầm . Đôi khi Hà Uyển Tình và Phùng Cầm Cầm túc trực ở chỗ cô, tình cờ gặp phóng viên nào đến báo danh, cô còn tiện miệng bật mí vài thông tin.