Không lắp camera thì đúng là ăn bố lếu bố láo!
Gã nam lễ tân sáng nay còn tinh tướng, giờ mắng cho vuốt mặt kịp. Còn mấy viên cảnh sát khác thì xung quanh lấy lời khai về vụ mất tích của Hà Uyển Tình, hỏi ghi chép biên bản.
Tuy thể lập án, nhưng biên bản xuất cảnh báo án thì vẫn đầy đủ. Nếu thì là họ tắc trách.
Tại hiện trường tám mươi . Cảnh sát hỏi một vòng tất cả mặt, một ai thấy tung tích của Hà Uyển Tình. Lục soát bộ những ngóc ngách thể giấu trong khu triển lãm cũng chẳng thấy bóng dáng cô .
Cảnh sát rời , ba Lâm Thư Nguyệt bảo vệ của trung tâm hội nghị đuổi thẳng cổ ngoài.
Đã hơn bốn giờ chiều, sắc trời bên ngoài bắt đầu nhá nhem tối. Ba bụng đói cồn cào bèn tạt lề đường mua một chiếc bánh rán nhân khoai tây thái sợi, que cay và xúc xích. Vừa ăn chuyện.
Đối với vụ mất tích của Hà Uyển Tình, vẻ như họ đều lo lắng mấy. Sắc mặt Phùng Cầm Cầm cực kỳ khó coi, cô gọi điện thoại về khách sạn nhưng Hà Uyển Tình về. Cô gọi cho Hà Uyển Tình thì điện thoại báo tắt máy.
Sắc mặt Phùng Cầm Cầm trở nên tái nhợt khó coi vô cùng. Sau khi gọi điện thoại báo cáo tình hình với lãnh đạo tòa soạn, cô im lìm gặm chiếc bánh cuốn rán. Ăn xong một cái, cô hít sâu vài bấm gọi cho Hà Uyển Tình.
Chuông reo là bên bắt máy ngay lập tức: "Cô vẫn còn nhớ gọi điện cho chúng cơ ? Phùng Cầm Cầm, cô vì đợi cái điện thoại của cô mà chiều nay bố cô bỏ lỡ bao nhiêu việc ? Đợi bao lâu cô ?"
Đầu dây bên truyền đến âm thanh the thé ch.ói tai đầy hằn học. Lâm Thư Nguyệt và Hàng Gia Bạch một cái. Hàng Gia Bạch đưa cốc sữa đậu nành nóng hổi cho Lâm Thư Nguyệt uống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dua-vao-he-thong-thien-ac-dieu-tra-thanh-than/chuong-786.html.]
Giữa thời tiết gió lạnh căm căm thế , uống một ngụm sữa đậu nành nóng đúng là ấm hết cả cõi lòng.
Những âm thanh phát từ điện thoại Phùng Cầm Cầm khiến cô nhíu c.h.ặ.t mày . Cô uống sữa đậu nành Phùng Cầm Cầm.
Vẻ mặt Phùng Cầm Cầm vô cùng u ám, căng cứng như dây đàn.
Chờ đầu dây bên lải nhải xong xuôi, Phùng Cầm Cầm mới lên tiếng: "Cháu chào cô, cháu là Phùng Cầm Cầm ạ. Chiều nay, bọn cháu xem triển lãm điêu khắc, Uyển Tình biến mất . Bọn cháu báo cảnh sát nhưng vẫn tìm thấy ."
Lâm Thư Nguyệt thấy tiếng gào thét bén nhọn bên ngừng bặt một lúc, ngay đó, giọng càng vống lên to hơn.
"Có cô là Phùng Cầm Cầm ? Cô chơi cùng con Uyển Tình nhà , cô canh chừng nó t.ử tế? Sao biến mất là cô hả? Cô cho , cô ghen tị con Uyển Tình nhà xinh xắn hơn cô, thành tích trong tòa soạn cũng hơn cô, nên cô ghen ăn tức ở, hại nó đúng ?"
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Câu của Hà Uyển Tình khiến Hàng Gia Bạch cũng ngoái .
Phùng Cầm Cầm nắm c.h.ặ.t lấy điện thoại: "Cô ơi cháu , bọn cháu chơi chung với , đến xem triển lãm điêu khắc cũng là do Uyển Tình rủ ..."
Phùng Cầm Cầm kịp hết câu thì Hà cắt lời một cách phũ phàng: "Không thể nào! Con Uyển Tình nhà nay đời nào thích xem dăm ba cái triển lãm tượng nhựa vớ vẩn đấy . Phùng Cầm Cầm Phùng Cầm Cầm, thấu ruột gan cô từ lâu ! Cô chính là thấy con Uyển Tình nhà giỏi giang hơn cô, nên cô mới trăm phương ngàn kế định dạy hư nó."
"Cũng tại nó ngu ngốc, thấu tâm địa lang sói của cô! thì con Uyển Tình , mấy cái trò vặt vãnh của cô, một phát là hiểu ngay! cho cô Phùng Cầm Cầm, nhất là cô nhanh ch.óng giao con Uyển Tình đây cho , nếu đợi với bố nó lên Thủ đô thì cô cứ cẩn thận đấy."