Ngay lúc thấy tiếng gõ cửa, cô bấm gọi cho Hàng Gia Bạch, đồng thời yêu cầu Hệ thống phân biệt thiện ác lọc âm thanh giúp .
Lâm Thư Nguyệt lúc chỉ thấy vô cùng may mắn vì Hàng Gia Bạch là một bạn trai cực kỳ tận tâm. Ngay cả khi cô gọi đến mà lời nào, vẫn kiên nhẫn dập máy.
"Ai ở bên trong, xảy chuyện gì ?" Ngoài cửa rọi ánh đèn pin, bên tai cô vang lên một giọng vô cùng quen thuộc.
"Thầy, ở bên trong." Người tới là Hoàng Cường.
Hoàng Cường thấy giọng Lâm Thư Nguyệt là sốt sắng hẳn lên, vội vàng đẩy cửa bước . Đi theo hướng phát âm thanh, đèn pin rọi thẳng gã đàn ông mặt mũi đầy m.á.u đất, sắc mặt Hoàng Cường lập tức biến đổi.
"A Nguyệt, khuya khoắt thế cô gì ở đây? Gã đàn ông là ai? Ô, Tổng giám đốc Văn cũng ở đây ?" Hai công ty cạnh , ngày thường chạm mặt liên tục nên đều , quan hệ cũng khá .
Dưới tác dụng của t.h.u.ố.c mê, gã đàn ông đất giống như trúng t.h.u.ố.c nhuyễn cân tán, cả bủn rủn chút sức lực, đến cả sức mấp máy môi cũng chẳng còn. Trong thâm tâm gã vùng vẫy thoát khỏi sợi dây trói. Gã vốn là một cao thủ chơi trò trói gô, ngay cả nút thắt lợn c.h.ế.t - thứ mệnh danh là một trong những kiểu thắt khó cởi nhất, gã cũng tự cởi .
lúc đây, gã ngay cả sức lực cũng đào .
Lâm Thư Nguyệt bồi thêm một cước: "Là tên tội phạm trong vụ án p.h.â.n x.á.c, một gã đàn ông hoang tưởng đòi chủ nhân của đấy. Thầy thấy , ông mang cả rìu, dây thừng với roi da tới đây, còn mạnh mồm dọa bắt bọn ch.ó cơ đấy."
Hoàng Cường vốn dĩ là thật thà, ông loáng thoáng về cái giới b.ạ.o d.â.m gì gì đó, nhưng nhất thời ông liên tưởng đến khía cạnh : "Xã hội mới mà còn đòi chủ nhân cơ ? Bị bệnh gì thế , thời Mãn Thanh sụp đổ mấy trăm năm ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dua-vao-he-thong-thien-ac-dieu-tra-thanh-than/chuong-736.html.]
Lâm Thư Nguyệt là cô học trò cưng đắc ý nhất của Hoàng Cường. Nghe cô , ông tức điên lên, vung chân đạp thẳng đầu gã một cú, khiến gã vốn dĩ choáng váng nay càng thêm ong thủ.
Hoàng Cường định đạp thêm cái nữa thì đèn đột ngột sáng choang. Lát , nhóm cảnh sát do Hàng Gia Bạch dẫn đầu ầm ầm xông lên.
Giữa đêm đông lạnh giá, Hàng Gia Bạch sốt ruột đến vã cả mồ hôi hột. Diệp Tuyết Ngọc chạy cũng nhanh, cô nhất quyết lách lên Hàng đội để đến chỗ Lâm Thư Nguyệt. Cô đang điên tiết lắm , thề cho cái thằng ngu xuẩn nếm mùi lợi hại!
"A Nguyệt, A Nguyệt, em chứ? Có ?"
"Không , ." Đám cảnh sát ùa tới vây kín lấy. Diệp Tuyết Ngọc nháy mắt hiệu với Lâm Thư Nguyệt, đó cô lảo đảo vài bước, ngã nhào về phía Lâm Thư Nguyệt.
"Giang Châu, điên , huých cái quái gì thế?"
Lâm Thư Nguyệt đỡ lấy Diệp Tuyết Ngọc, vẻ như kiệt sức, lùi về một bước, gót chân dẫm chuẩn xác lên tay gã đàn ông . Cô dồn bộ sức lực nghiến xuống, trọng lượng của hai trưởng thành đè bẹp những ngón tay yếu ớt, tiếng tru tréo vang lên rợn .
Hàng Gia Bạch bạn gái kỹ từ đầu đến chân, thấy cô thương mới thở phào nhẹ nhõm: "Các cô cái trò gì thế, ồn ào nhốn nháo còn thể thống gì nữa. Bắt mang về."
Nguồn: Emmay Monkeyd.
"Rõ, Hàng đội." Giang Châu và Triệu Hữu Thành ngoan ngoãn mắng, đó bước tới xốc đất lên. Họ thừa chân gã đàn ông thương, lúc đỡ gã dậy, hai còn cố tình bóp mạnh phần xương chân của gã.
Nhóm Giang Châu đưa , Lâm Thư Nguyệt tháo chiếc cúc áo camera giấu kín cổ áo xuống, đưa tay Hàng Gia Bạch. Chiếc camera cô bàn với Văn Anh từ lúc xe, rằng khi công ty sẽ bật .