Giọng Văn Anh nhuốm đầy sự hối hận và tự trách. Và cô rõ, cả quãng đời còn , sẽ sống trong sự giằng xé .
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Những tiêu chuẩn đạo đức cao luôn hà khắc với kẻ khác và tàn nhẫn với chính bản .
Lâm Thư Nguyệt đang định lên tiếng thì bóng đèn đỉnh đầu phụt tắt cái rụp. Cả căn phòng chìm trong bóng tối. Lâm Thư Nguyệt dậy ngó ngoài cửa sổ, chung cư Tây Giang đối diện vẫn rực rỡ ánh đèn, đèn đường chiếu sáng trưng cả một góc phố, ánh đèn neon nhấp nháy trong màn đêm.
Duy nhất tòa nhà Đỉnh Sinh là mất điện!
Ai cũng , từ lúc xây dựng tòa nhà Đỉnh Sinh đến nay, hệ thống máy phát điện dự phòng lúc nào cũng túc trực, mười mấy năm nay hề mất điện lấy một .
Tại mất điện trùng hợp đến ? Trùng ngay đúng lúc họ đang mải miết tìm chứng cứ? Lâm Thư Nguyệt quyết đoán kéo Văn Anh sang phòng việc của bộ phận hành chính ngay sát vách. Hai thụp xuống trốn gầm bàn. Lâm Thư Nguyệt rút viên gạch đỏ trong túi . Văn Anh cũng linh cảm điều chẳng lành, sở dĩ họ chọn thuê văn phòng ở Đỉnh Sinh cũng là vì tòa nhà bao giờ mất điện.
Cô co ro bên cạnh Lâm Thư Nguyệt, tim đập thình thịch như đ.á.n.h trống, to đến mức tưởng chừng như sắp nhảy vọt khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c. Cô quờ quạng mặt bàn, vơ cục chặn giấy to cỡ bàn tay. Đây là món đồ trang trí tâm đắc của Trưởng phòng hành chính, rảnh rỗi là ông lôi mân mê chà xát, nhẵn thín bóng lộn cả lên.
"Cạch." Cánh cửa kính đẩy .
"Cộp... cộp cộp... cộp... cộp cộp." Một tràng tiếng bước chân vang lên, ngày một tới gần. Lâm Thư Nguyệt siết c.h.ặ.t viên gạch, Văn Anh nuốt ực nước bọt.
"Chát" một tiếng sắc lẹm vang lên, đó là âm thanh của sợi roi vụt khí.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dua-vao-he-thong-thien-ac-dieu-tra-thanh-than/chuong-733.html.]
Một "" giá trị ác lên tới 99% đang từ từ nhích từng bước về phía họ.
"Văn Anh, Văn Anh, chị ở ? Chung Giai Lệ để đồ cho chị , chị xem ?" Một giọng nam vang lên bên tai hai , giọng dịu dàng tựa như lời nỉ non của tình nhân.
"Văn Anh, Văn Anh, chẳng chị mới tới công ty ? Sao còn chịu chui ? Chị ngoan bằng cô em chồng của chị nhé. Kẻ ngoan là sẽ trừng phạt đấy."
"Văn Anh, chị thực sự chui ư? Trước lúc c.h.ế.t Chung Giai Lệ vẫn gọi tên chị đấy. Cô bảo kiếp đầu t.h.a.i thành chị, còn bảo cô ngưỡng mộ nhất, cũng nhất chính là chị, chị thực sự chui ư? Chị lúc đó cô gì ?"
"Văn Anh , Chung Giai Lệ thực sự đáng . Cô hy sinh bản để bảo vệ chị, bảo vệ con chị bao nhiêu năm qua, chị điều như nhỉ?"
"Văn Anh, chị đang chơi trốn tìm với đấy ? thích trò lắm! Vậy chúng giao kèo nhé, lát nữa nếu tìm thấy chị, chị hãy đưa tay cho nhé? Chung Giai Thịnh bảo, đôi bàn tay chị hệt như b.úp hành non, trắng nõn, thon dài, như một kiệt tác nghệ thuật . khao khát chiêm ngưỡng nó từ lâu lắm ."
"Ồ, còn cô bạn nhỏ nữa, cô em là gì nhỉ? Cảnh sát? Phóng viên? Cơ mà chẳng quan trọng nữa . Lát nữa tìm hai , hai nô lệ của nhé? sẽ cho hai nếm trải hương vị tuyệt diệu nhất cõi đời , đảm bảo hai sẽ sung sướng đến rã rời. Tin , hai sẽ yêu mất thôi."
"Có điều, hai đừng mà trò phản bội nhé. Giống Chung Giai Lệ , cô dám cả gan nuôi ảo tưởng bỏ trốn cùng thằng Bobby. Cô nghĩ bằng thằng Bobby . Một nô lệ mà dám tơ tưởng đến chuyện đổi chủ! Thật là đại nghịch bất đạo, hai đừng mà học theo cô đấy."
"Theo , sẽ biến hai thành những nô lệ hạnh phúc nhất, khiến tất thảy đều ghen tị. Được ?"