Lâm Thư Nguyệt khen ngợi thật lòng.
"Rõ ràng, bác guốc trong bụng cái đám thanh niên bọn cháu , bận tối mắt tối mũi, tan sở về là chỉ ườn giường. Cả phố mỗi nhà bác chịu khó vứt rác cho thuê trọ thôi, mấy nhà khác còn lâu nhé. Khu mấy ở lỳ nhà bác tận bảy, tám năm đấy."
Lâm Thư Nguyệt gật gù hùa theo mấy câu, loáng cái lên đến hành lang tầng ba. Hai bên hành lang là các phòng trọ nối tiếp . Cửa phòng bằng tôn, đó gắn tận hai cái ổ khóa, một khóa chìm một khóa chữ U.
Anh Lữ bảo, A Suy ở phòng 303, cửa còn đặt một chậu tùng cao ngang hông , cây cối xanh um tùm.
Bà cụ dẫn Lâm Thư Nguyệt xem phòng 304 sát vách 303. Lâm Thư Nguyệt liếc mắt sang, khen lấy khen để: "Ai trồng cả cây cảnh ở đây thế ? Chăm khéo thật đấy."
Bà cụ đang loay hoay mở cửa, liền ngoái đầu chậu tùng, chép miệng: "Thì chăm mà. Có điều nửa tháng nay chẳng ai tưới tắm gì , cái Liêu cũng chả hiểu , về quê nửa tháng nay chả thấy tăm ."
Bà cụ thuận miệng càu nhàu, tiện tay bật điện trong phòng lên, cảnh bên trong lập tức đập mắt.
Căn phòng rộng chừng mười mét vuông, kê một cái giường sắt mét rưỡi, một cái tủ quần áo mini hai cánh, đối diện giường là một cái bàn học. Ra ngoài một chút là hành lang, bếp và nhà vệ sinh ở hai phía đối diện. Bếp xây ốp đá hoa cương bám dọc theo hành lang.
Trong lúc chờ Lâm Thư Nguyệt xem xét, bà cụ thao thao bất tuyệt: "Khách trọ phòng mới chuyển xong. Tiền thuê tháng bảy mươi tệ, cộng cả điện nước đến một trăm tệ. Lại còn đổ rác miễn phí nữa."
Lâm Thư Nguyệt chiều suy nghĩ, bảo: "Bác ơi, để cháu suy nghĩ thêm, sáng mai cháu sẽ chốt nhé."
Chuyện cũng bình thường, khách thuê trọ kiểu gì chả xem tới xem lui so sánh giá cả, bà cụ gật đầu: "Được, nhưng nếu ưng thì đến sớm nhé, chỗ bác đông thuê lắm."
Nói đoạn, bà cụ tắt đèn, bước cùng Lâm Thư Nguyệt xuống lầu.
Ngang qua phòng 303, Lâm Thư Nguyệt bâng quơ nhắc đến cây tùng, bà cụ chẳng mảy may nghi ngờ, tuôn hết chuyện .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dua-vao-he-thong-thien-ac-dieu-tra-thanh-than/chuong-726.html.]
"Cái Liêu á, trông rõ sáng sủa, trắng trẻo sạch sẽ thế mà gần ba mươi tuổi đầu vẫn chịu lấy vợ. Cậu ở đây ngót nghét năm năm , tính tình lễ phép lắm."
"Hôm nọ ông nhà bác còn định mối cho một cô, thế mà sợ quá chạy mất dép, nhát gái lắm."
Cầu thang dốc, Lâm Thư Nguyệt đưa tay đỡ bà cụ: "Anh nghề gì thế bác?"
"Lái xe tải cho xưởng thịt."
Xuống đến tầng một, bà cụ về thẳng nhà, còn Lâm Thư Nguyệt thì bước ngoài.
Đã mười một giờ rưỡi đêm, cô rảo bước chỗ đỗ xe. Vừa định nổ máy thì cô nhận điện thoại của Văn Anh.
"Tiểu Lâm, em rảnh ? Sang nhà chị một lát , nhớ rủ cả cô cảnh sát hôm nọ nữa nhé. Hôm nay chị dọn dẹp đồ cũ, phát hiện một vài thứ."
"Vâng, chị Văn đợi bọn em nhé."
Sau khi Văn Anh đồng ý, Lâm Thư Nguyệt gọi ngay cho Diệp Tuyết Ngọc. Lúc Diệp Tuyết Ngọc đổi ca giám sát Chung Giai Thịnh xong, đang ăn đêm cùng Giang Châu và Hàng Gia Bạch. Nghe những lời Lâm Thư Nguyệt trong điện thoại, cô và Hàng Gia Bạch đồng loạt buông đũa. Ba vô cùng ăn ý, Giang Châu chạy thanh toán, Hàng Gia Bạch lấy xe.
Họ và Lâm Thư Nguyệt gần như đến nhà Văn Anh cùng một lúc.
Lâm Thư Nguyệt đưa ảnh trong máy ảnh cho Hàng Gia Bạch xem: "Hôm nọ lúc xem camera giám sát, cũng xem, nhớ lúc đó xe ba gác hình như một cái logo như thế ."
"Tối nay cùng chị gái quán nhà chị , tình cờ gặp tới giao thịt. Ngay mí đèn pha xe tải, thấy cái logo . Trùng hợp , giao hàng cho nhà chị kể, nhân viên giao hàng cũ nghỉ việc mấy ngày nay, chỉ nhắn mỗi cái tin xin nghỉ."
Nguồn: Emmay Monkeyd.