"Dạo em cũng tiết kiệm một khoản khá khá, đủ thì cứ bảo em, em đưa cho."
"Ừ." Lâm Thư Tinh Lâm Thư Nguyệt hề khách sáo, khóe mắt chân mày cô đều ngập tràn ý : "Biết chị định xây nhà, cả A Dương với Bình Bình đều tới tìm chị, đòi đưa hết tiền chúng nó để dành đợt cho chị đấy."
Ngày A Dương gì tiền, từ khi về nhà, tuần nào Lâu Phượng Cầm và Bạch Văn Hoa cũng cho tiền tiêu vặt. Cậu bé ít khi tiêu xài, giờ cũng gom góp gần một nghìn tệ .
Bạch Bình Bình cũng thế, lúc mới tìm về, cô bé vứt luôn cả bộ quần áo đang mặc hôm đó, chẳng mang theo bất cứ món đồ nào của cái "gia đình" cũ cả. Lâu Phượng Cầm và đều đối xử bình đẳng với Bình Bình và A Dương, tiền tiêu vặt cho hai đứa luôn bằng .
"Tiểu Nghệ còn đặc biệt chạy bảo , nhờ trích hai vạn trong tiền thưởng của con bé cho chị vay xây nhà cơ." Lâu Phượng Cầm và Bạch Văn Hoa cũng cho Tằng Tiểu Nghệ tiền tiêu vặt, nhưng cô bé chẳng bao giờ chịu nhận nhiều, chỉ lấy đúng một nửa so với phần của Bình Bình.
Bây giờ Lữ Anh Lan về, tuần nào cô cũng mang tiền đến đưa cho Lâu Phượng Cầm nhờ chuyển cho Tằng Tiểu Nghệ, nhưng hai con nhà họ vẫn chẳng mấy khi chuyện với .
Thấy tình cảm gia đình hòa thuận, Lâm Thư Nguyệt cũng thấy ấm lòng.
Hai chị em cứ mải trò chuyện, thoắt cái tới thôn Hạ Sa. Lúc đúng ngay giờ ăn, La Chính Quân đang bận múc cơm cho khách. Người phụ nữ ngoài bốn mươi tuổi thuê cho quán đang cầm giẻ lau bàn.
La Chính Quân thấy hai tới thì vội giục họ phòng trong. Quán đông lộn xộn, sợ lỡ ai đó vô ý va Lâm Thư Tinh.
Lâm Thư Tinh dẫn Lâm Thư Nguyệt phòng hai vợ chồng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dua-vao-he-thong-thien-ac-dieu-tra-thanh-than/chuong-723.html.]
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Căn phòng rộng vỏn vẹn vài mét vuông, kê một chiếc giường đơn, một cái tủ quần áo nhỏ, góc phòng chất đầy đồ uống và gạo. Bên bên đều lót bạt nilon để chống ẩm.
Cửa sổ phòng bé nên bên trong tối, bật đèn lên tuy sáng hơn nhưng vẫn mang cảm giác chật chội.
Hai chị em giường, La Chính Quân cầm hai chai nước giải khát và một rổ hoa quả , bên trong là những quả nho đỏ mọng, to đùng: "A Tinh, em ăn cái , bà chủ hàng hoa quả đối diện bảo đây là nho đỏ Tân Cương đấy. Bác sĩ cũng khuyên em nên ăn nhiều hoa quả mà. A Nguyệt cũng ăn em."
Chiều nay hàng hoa quả bày là La Chính Quân ưng mắt . Mua về xong cất ngay tủ lạnh định tối mang sang nhà vợ cho vợ ăn. Anh ngờ Lâm Thư Tinh tới đây, quả nho lạnh nên ngâm qua chút nước ấm.
"Em cảm ơn rể." Lâm Thư Nguyệt tươi .
La Chính Quân hiền hậu lật đật chạy ngoài bán hàng. Lâm Thư Nguyệt giường, nhón nho ăn buôn chuyện với chị gái. Đủ thứ chuyện trời biển, hai mãi chẳng hết.
Nói một hồi, Lâm Thư Nguyệt lăn ngủ lúc nào . Cơn buồn ngủ dường như tính lây lan, Lâm Thư Tinh đang bầu bí, thấy em gái ngủ ngon lành cũng ngả lưng ngủ . Giữa chừng La Chính Quân ngó một , thấy hai chị em đang say giấc thì khép cửa tiếp.
Lâm Thư Nguyệt một giấc ngủ cực kỳ ngon, lúc tỉnh dậy lên trần nhà khác hẳn nhà còn loát kịp đây là . Nghe tiếng thở đều đều của Lâm Thư Tinh bên cạnh, cô lấy điện thoại , màn hình báo hai cuộc gọi nhỡ, biểu tượng QQ nhấp nháy liên hồi. Nhìn giờ thì hơn mười giờ đêm.
Lâm Thư Nguyệt ngoài gọi cho Hàng Gia Bạch , đó mới phòng mở QQ xem.
Trả lời tin nhắn xong xuôi, cô bước ngoài quán. Lúc La Chính Quân dọn dẹp vệ sinh xong, dì giúp việc cũng tan về nhà.