Củ khoai to, cỡ bằng bắp tay cô, nướng lâu, vỏ mềm xèo, chẳng tốn tí sức nào cũng bóc . Lớp thịt bên trong nướng chín mềm tứa mật, nếu lỡ tay một chút là mật khoai dính dớp nhơm nhớp đầy tay, vô cùng khó chịu.
Hàng Gia Bạch tính sẵn chuyện , chuẩn sẵn chai nước suối. Lâm Thư Nguyệt ăn xong, hai bãi cỏ ven đường rửa tay. Dọc đường, vô rảo bước qua, nào là những già ngoài dạo tiêu thực, nào là những bậc phụ dắt con hóng gió.
Hai tán gẫu đủ chuyện trời biển. Dưới ánh đèn đường mờ ảo, rửa tay xong, hai tay đan tay, mười ngón tay đan c.h.ặ.t. Giữa chừng, Lâm Thư Nguyệt nhận điện thoại của Lâu Phượng Cầm, bà hỏi cô khi nào về.
Ngày 24 là lên đường thủ đô , bà đang thu xếp hành lý cho cô. Lâm Thư Nguyệt đầu xa thế , Lâu Phượng Cầm chỉ hận thể đóng gói cả cái nhà bắt cô mang theo.
Hôm nay mới 21, Lâm Thư Nguyệt vẫn gấp.
Dạo quanh công viên đến đoạn từng phát hiện t.h.i t.h.ể thiêu xác, hai đầu trở . Đi đến chỗ nhà vệ sinh, Lâm Thư Nguyệt vệ sinh.
Vừa xổm xuống, Lâm Thư Nguyệt ngửi thấy mùi m.á.u tanh nồng nặc. Ban đầu cô tưởng đó là mùi từ những miếng b.ăn.g v.ệ si.nh vứt trong thùng rác, nhưng ý nghĩ đó nhanh ch.óng gạt bỏ. Máu kinh nguyệt đúng là mùi tanh, nhưng thể nồng nặc đến mức .
Bước khỏi buồng vệ sinh, lúc rửa tay, ánh mắt cô vô tình lia đến một chiếc túi đen để ở góc nhà vệ sinh. Ánh đèn nhà vệ sinh khá tù mù, cô bước gần, dùng mũi chân huých nhẹ cái túi ni lông phồng to. Cảm giác mềm nhũn, y hệt như cái cô vô tình đá miếng thịt lợn mà bà nội mua về. Vì cô huých , phần đáy rỉ chất lỏng màu đỏ, nhanh ch.óng hòa lẫn với nước bẩn ở góc nhà tạo thành màu đỏ cam.
Trong chốc lát, một luồng khí lạnh ngắt chạy dọc từ gan bàn chân lên đỉnh đầu, Lâm Thư Nguyệt ngoắt bước ngoài. Hàng Gia Bạch đang đợi cô ngọn đèn đường, hai tay đút túi quần, bóng kéo dài in nền đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dua-vao-he-thong-thien-ac-dieu-tra-thanh-than/chuong-699.html.]
Thấy cô rảo bước nhanh về phía , lập tức tiến gần: "Sao thế em?"
Lâm Thư Nguyệt dừng bước mặt : "Trong góc nhà vệ sinh một túi đồ, mùi tanh cực kỳ nồng nặc, chạm mềm nhũn, còn rỉ chất lỏng màu đỏ."
Lâm Thư Nguyệt nghĩ ai mang thịt mua về ăn để trong nhà vệ sinh cả, và Hàng Gia Bạch cũng . Anh gọi điện báo cho sở cảnh sát, hai c.h.ế.t trân tại chỗ. Tâm trạng nặng trĩu, họ im lặng một lời, chỉ đăm đăm chằm chằm cửa nhà vệ sinh, sợ ai đó lấy mất chiếc túi.
Một phụ nữ trung niên chạy hớt hải nhà vệ sinh. Lúc , bà liếc hai một cái, lúc thêm cái nữa, dùng tiếng Quảng Đông lầm bầm c.h.ử.i một câu "đồ biến thái", kèm theo cái trợn mắt lườm nguýt. Đi một đoạn, Lâm Thư Nguyệt và Hàng Gia Bạch còn thấy bà kể lể với bạn đồng hành rằng hai đứa biến thái chầu chực ở cửa nhà vệ sinh rình vệ sinh.
Lâm Thư Nguyệt và Hàng Gia Bạch đưa mắt , cuối cùng nhịn bật . Cô nhích về phía : "A Bạch, bảo xem, nếu bên trong thật sự là thứ đó, rốt cuộc là kẻ biến thái đến mức nào mới vứt nó trong nhà vệ sinh?"
Thông thường, với những vụ g.i.ế.c p.h.â.n x.á.c thế , hung thủ thường chọn nơi đồng m.ô.n.g quạnh, vắng vẻ ít qua để vứt xác. Còn công viên , lượng qua hề nhỏ, kể cả đợt mới phát hiện t.h.i t.h.ể thiêu xác ở đây thì cũng chẳng thấy vắng mống nào.
Lâm Thư Nguyệt thực sự nghĩ nổi.
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Hàng Gia Bạch day day hai thái dương: "Những kẻ biến thái thường suy nghĩ dị thường. Có khi chúng phát ngấy với cái cảm giác lén lút rình rập, nên mới công khai phơi bày những thứ ánh sáng, đặt ở nơi đông qua . Nếu gây sự hoang mang tột độ trong quần chúng, chúng càng thấy hả hê đắc ý."