Dựa Vào Hệ Thống Thiện Ác Điều Tra Thành Thần - Chương 696

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-09 06:14:58
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lâm Thư Nguyệt cảm thấy phong thủy hôm nay đúng là tà môn, mấy kẻ kỳ quặc kiểu còn gom hết một chỗ.

Khóe môi Chu Tương Quân nhếch lên một nụ , bố trai đang tiến gần, nửa đùa nửa thật : "Bác sở thích bới rác để đem so sánh xem đống nào ngon hơn, nhưng cháu thì ."

"Bác coi cái que chọc cứt là bảo bối thì mặc kệ bác, đừng ép khác theo. Dù thì trời mưa sét đ.á.n.h trúng bác cũng liên lụy đến khác, thất đức lắm."

"Cuối cùng, cháu chúc bác và hai cái que chọc cứt nhà bác cả đời hạnh phúc, an khang mạnh khỏe."

Lâm Thư Nguyệt cùng Tô Lâm, Vương Lan cứ thế c.h.ế.t trân tại chỗ, chứng kiến cảnh Tưởng Chu lao tới túm tóc, đè xuống đất tẩn cho một trận tơi bời.

Tình chị em mấy chục năm trời, chỉ vì một lủng não mà dứt tình dứt nghĩa. Chu Tương Quân chậc lưỡi một tiếng, bắt đầu thấy may mắn vì cưới Tưởng Diệp Nhạc mới phát hiện chuyện . Lỡ cưới về mới thì khi cô buồn nôn đến mấy năm trời, còn ngộ nhỡ con với nữa thì càng toang, tới lúc đó chắc lằng nhằng tranh giành với nhà họ Tưởng chán chê.

Nhìn cảnh tượng , Tô Lâm cũng thấy hả vô cùng. Bố Tô Lâm xuống tới nơi, thấy thế , Chu c.h.ử.i Tưởng, cũng hận thể lao bồi thêm vài đạp. Đây là loại cặn bã ở chui ? Hóa con nhà bà là con trai, thế nào cũng chịu thiệt đúng ? Lại còn Tưởng là chủ nhân của mấy cái "que chọc cứt" đó, Tô Lâm lập tức hiểu vấn đề.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dua-vao-he-thong-thien-ac-dieu-tra-thanh-than/chuong-696.html.]

Nguồn: Emmay Monkeyd.

hét lớn với con gái: "Lâm Lâm, cháu đừng mấy cái vấn đề về đầu óc xằng bậy nhé! Cả cháu gái nữa, cháu cũng đừng , loại , sống chui lủi hố phân quen nên mới kéo phụ nữ khác nhảy xuống bùn lầy cùng đấy."

Mẹ Tô Lâm là Thân Thành, chất giọng mang đặc trưng mềm mại êm ái của vùng sông nước Ngô Nông, nhưng lời thốt sắc lẹm như d.a.o, cắm phập cái cõi lòng đen tối nhất, nhơ nhuốc nhất của Tưởng.

vùng vẫy chống cự Chu, đến nước thì cũng chẳng cần giả vờ giả vịt nữa: "Lưu Vân Trân, đều là chị em lớn lên cùng làng, tại gả cho chồng như thế, đẻ một đôi con giỏi giang như thế? dựa lấy một thằng ái nam ái nữ, ôm gối chiếc phòng suốt năm qua năm khác, còn chứng kiến nhà bà ngày càng phất lên, con trai bà ưu tú, con gái bà cũng xuất chúng?"

"Bà cưng chiều con gái lắm ? Thế thì để nó gả cho con trai , nỗi khổ từng nếm trải, nó cũng nếm một lượt, thế mới công bằng." Giây phút , ánh mắt Tưởng Chu chẳng còn vẻ thiết ngụy tạo nào nữa, chỉ sự oán hận đặc quánh hóa giải .

Mẹ Chu hắt một tiếng, rõ ràng là cũng đang giận đến đỉnh điểm: "Bà nhỉ, ngày xưa là chồng sang nhà bà dạm ngõ đấy, là bà chê ổng suốt ngày bì bõm mương, bẩn thỉu. chê ổng bẩn nên mới lấy ổng. Ngày đó bà chẳng bóng gió khoe mẽ nhà họ Tưởng giàu lắm ? Giờ hết ?"

Một câu của Chu giẫm nát chút thể diện còn sót của Tưởng chân. Mẹ Tưởng đ.á.n.h đau ê ẩm khắp . Bà ngẩng đầu bố Chu - đàn ông suýt chút nữa trở thành chồng , đang đó với vẻ mặt lạnh tanh . Phía lưng ông đàn ông của bà - bố của Tưởng Diệp Nhạc, chẳng đó từ bao giờ.

Sắc mặt Tưởng bỗng chốc trắng bệch. Mẹ Chu cũng thấy. Nếu là ngày xưa, chắc chắn bà sẽ lên tiếng bảo vệ Tưởng đôi phần, nhưng giờ bà chẳng thèm đoái hoài nữa. Bà dậy, xốc quần áo, vuốt mái tóc sấn tới bắt chuyện với bố Tô Lâm.

 

 

Loading...