Vừa mở miệng là hạ bộ nhói đau, Diêu Hoằng Nghị hít hà mấy tiếng.
Tô Lâm với ánh mắt xéo xắt: "Nào, kể xem tán tỉnh kiểu gì."
Diêu Hoằng Nghị Tô Lâm, chợt nhớ tới cú sút tàn bạo ác liệt ban nãy, thấy đũng quần đau buốt. Tô Lâm khoanh tay n.g.ự.c tiếp tục chằm chằm .
Sắc mặt Tưởng Diệp Nhạc biến đổi, lập tức mắng c.h.ử.i , ý đồ cho , nhưng Diêu Hoằng Nghị cố tình khui hết: "Giặt đồ lót, ngày ba bữa cơm dâng tận miệng, thiếu gì mua nấy, gì nấy. Đêm giao thừa 30 tết, chỉ vì một tin nhắn của , sẵn sàng bay từ Đông Bắc đến nhà để ở bên ."
Diêu Hoằng Nghị Chu Tương Quân, ánh mắt chẳng là đang khiêu khích thương hại: "Chỉ cần cần, dẫu đang ăn cơm với cô, chỉ cần một tin nhắn là sẵn sàng vứt bỏ cô để đến tìm ."
Diêu Hoằng Nghị dứt lời, cái tát nảy lửa của Chu Hằng Quân in hằn mặt Tưởng Diệp Nhạc. Cái lưng nắn chỉnh ngay lập tức lệch khớp, Tưởng Diệp Nhạc đau đến mức hít hà liên tục.
Chu Hằng Quân bồi thêm một cái tát nữa bằng mu bàn tay: "Dám chà đạp em gái tao ? Mày cũng đéo thèm xem mày là cái loại cặn bã nào!"
Tưởng Diệp Nhạc la lớn lên vì đau. Bố vốn dĩ còn đang tức giận, nhưng thấy con trai rên la t.h.ả.m thiết, chút giận dữ giả vờ cũng tan biến còn dấu vết. Mẹ Tưởng vội vã nắm tay Chu: "Tiểu Trân , Tiểu Nhạc . Nó cũng còn nhỏ dại, thấu đáo. Giờ chuyện rõ mười mươi , nhà bỏ qua cho cháu nó ? Chị và bố nó xin lấy danh dự bảo đảm, chuyện tuyệt đối là cuối. Sau chúng nhất định sẽ dạy dỗ nó thật nghiêm!"
Bố Tưởng lúc cũng phô vẻ mặt nửa van nài nửa giận dữ, hận sắt thành thép: " thế, cháu nó hiểu sự đời, lừa gạt, là vi phạm đầu, tái phạm nữa . Nếu còn xảy chuyện tày trời như , chính tay sẽ đ.á.n.h gãy chân ch.ó của nó!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dua-vao-he-thong-thien-ac-dieu-tra-thanh-than/chuong-691.html.]
Lời của bố Tưởng dõng dạc, đanh thép, như thể bản là một cha nghiêm khắc mẫu mực lắm. Tưởng Diệp Nhạc bố , sự chế giễu hiện rõ khuôn mặt.
Chính bản còn chẳng gì mà dám yêu cầu khác? Lấy tư cách gì? Lấy tư cách là bố ư? Chuỗi ngày tháng , sống thêm một ngày nào nữa.
Cô nàng Tô Lâm và Lâm Thư Nguyệt chung với , cô nàng khẽ hỏi: "Chị phóng viên, chị bảo bố Chu Tương Quân tha cho Tưởng Diệp Nhạc ?"
Lâm Thư Nguyệt khuôn mặt hằm hằm sát khí của ông bà Chu, vẻ mặt bình chân như vại của Chu Tương Quân, lắc đầu: "Chắc là ."
Quả nhiên, Lâm Thư Nguyệt dứt lời, Chu hất phăng tay Tưởng : "Hai mấy tuổi đầu mà còn nhỏ á? Hay bà vẫn đang mớm v.ú cho nó?"
Bố Chu cũng tiếp lời: "Câu nực thật. Đồ ái nam ái nữ mà còn phân biệt đầu với hai ? Lão Tưởng, ông cũng là đàn ông, ông thấy buồn nôn ?"
Mẹ Chu: "Tiểu Hồng, với chị bao năm chị em thiết, nhưng từ nay về tình cảm coi như chấm dứt. Đường ai nấy . Chị đừng bén mảng gần ."
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Chu Hằng Quân: "Bác bất nhân thì cũng đừng trách nhà cháu bất nghĩa. Kể từ nay hợp tác giữa hai nhà chính thức hủy bỏ. Bác Tưởng, cháu cho bác một tuần để thanh toán sòng phẳng nợ nần với nhà cháu, đồng thời gỡ biển hiệu nhà cháu xuống."
Sắc mặt bố Tưởng biến sắc. Ông thừa hiểu uy quyền một là một, hai là hai của Chu Hằng Quân trong nội bộ Chu Thị. Cậu mở lời thì việc hợp tác giữa hai bên coi như vô phương cứu vãn. Nghĩ đến chuyện mỗi năm tiền rơi túi sẽ bốc một nửa, bố Tưởng đau lòng thở nổi. Ông liếc Tưởng Diệp Nhạc, mặt mũi trắng bệch vì đau, mồ hôi lạnh vã như tắm. Suy cho cùng đây cũng là đứa con trai độc đinh của , dù giận điên , ông cũng đành nhẫn nhịn kìm nén. Ông ngoắt , giáng một cái tát mặt Tưởng: "Bà bà xem, là tại đứa con trai ngoan bà dạy dỗ mà đấy."