Nghe thấy câu châm chọc , liếc Tô Lâm, sầm mặt : "Trình Mậu, bớt hai câu ."
Nam sinh lùn tên Trình Mậu bĩu môi thèm cãi , trợn trắng mắt bực dọc bước nhanh lên vài bước, tách khỏi bọn họ.
Cậu nam sinh khôi ngô tới mặt Tô Lâm: "Tô Lâm, em cũng tính Trình Mậu đấy, miệng mồm độc địa, em đừng để bụng, mặt xin em."
Tô Lâm ừ một tiếng: "Diêu Hoằng Nghị, tính tình bạn cùng phòng của tệ quá, bớt tiếp xúc với thì hơn."
Lâm Thư Nguyệt và Hàng Gia Bạch tách khỏi bọn họ, lên tít phía , nhưng câu trả lời của Diêu Hoằng Nghị vẫn lọt tai cô.
"Được, em."
Lâm Thư Nguyệt đầu nên dĩ nhiên thấy cảnh trong nhóm sinh viên đó, Diêu Hoằng Nghị và một nam sinh mặc áo đen từ đầu đến chân lén lút trao một ánh .
Đèn đường hai bên bật sáng, ánh đèn vàng vọt soi tỏ đoạn đường mòn dẫn lên núi.
Hàng Gia Bạch hỏi cô: "Có mệt ? Có lạnh ? Khát nước em?"
Cô lắc đầu: "Em , còn ?"
"Anh cũng ." Hai sánh vai bên , sát sàn sạt, lúc sải bước dài, hai bàn tay buông thõng vô tình chạm .
Đến chạm thứ ba, khẽ c.ắ.n răng, đ.á.n.h bạo nắm lấy tay cô.
Bàn tay Lâm Thư Nguyệt , những ngón tay thon dài thẳng tắp như b.úp măng non, mang theo vẻ mềm mại khó tả, khác hẳn bàn tay thô ráp, khô nóng của .
Hơi ấm từ bàn tay phả sang như thiêu đốt tay cô.
Nguồn: Emmay Monkeyd.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dua-vao-he-thong-thien-ac-dieu-tra-thanh-than/chuong-675.html.]
Hai gì, tiếng của đám sinh viên phía cứ như đang nhạc nền cho họ. Cô rút tay về, cũng nắm c.h.ặ.t lấy tay cô buông.
Từ chân núi lên đến đỉnh núi mất chừng ba tiếng đồng hồ bộ. Dọc đường là những con đường xi măng uốn lượn quanh co, hai bên thỉnh thoảng vài lán trú mưa.
Lúc lên núi họ gặp trận mưa nào, lúc sắp lên tới đỉnh thì là chín rưỡi tối.
Núi Nguyên Bảo đúng như tên gọi, phần đỉnh núi nhô lên hình thỏi vàng. Bãi đất bằng phẳng ở giữa thể tận dụng bãi cắm trại, sáng hôm ngắm bình minh thì cứ chọn bừa một bên vách mà trèo lên, chỉ mất mấy phút đồng hồ.
Nơi sắp chạm đến đỉnh núi một nhà nghỉ. Ông chủ nhà nghỉ đúng là nhân tài, thừa những đến núi Nguyên Bảo đa là nhắm mục đích cắm trại, nên mở nhà nghỉ tiện tay mở luôn cả một sạp thịt nướng.
Mùi thịt nướng thơm lừng tỏa trong khí xộc thẳng mũi. Dù mới ăn no chân núi, trải qua ba tiếng lội bộ mệt nghỉ, Lâm Thư Nguyệt cũng bắt đầu thấy bụng réo ùng ục.
Hàng Gia Bạch là đàn ông, sức ăn lớn nên nhanh đói hơn, kéo thẳng cô về phía nhà nghỉ.
Khoảng sân trống cửa nhà nghỉ kê độ bảy, tám cái bàn nhựa, lúc kín một nửa. Bọn Lâm Thư Nguyệt xuống gọi xong đĩa thịt nướng thì đám sinh viên cũng kéo tới.
Họ ngay bàn phía hai . Nhân viên phục vụ thấy họ đông bèn ghép hai chiếc bàn với . Cả nhóm như thể chuyện mãi hết, xuống ríu rít như chim sổ l.ồ.ng.
Lâm Thư Nguyệt dậy vệ sinh. Cô bao lâu thì hai buồng vệ sinh bên cạnh cũng bước .
Cô xổm bên trong, hai bọn họ tám chuyện.
"Tiểu Mễ, thấy Tô Lâm bá đạo quá ? Diêu Hoằng Nghị kết bạn với ai cũng quản. Diêu Hoằng Nghị xui xẻo thật đấy, bạn trai Tô Lâm cơ chứ."
Nữ sinh tên Tiểu Mễ ở buồng bên cạnh chêm : "Cũng bá đạo thật, nhưng Diêu Hoằng Nghị cam tâm tình nguyện thì liên quan gì đến chúng ? Với , Tô Lâm cũng đến nỗi nào , thể lực tuy kém nhưng năng lực chuyên môn thì đỉnh, xinh, đối xử với bọn cũng hào phóng mà."