Dựa Vào Hệ Thống Thiện Ác Điều Tra Thành Thần - Chương 672

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-09 06:14:33
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lâm Thư Nguyệt bỗng nhớ hồi ở thôn Lưu Ốc, vị đoàn trưởng đoàn gỡ mìn quân đội điều tới hỗ trợ, cô ngập ngừng hỏi: "Là đoàn trưởng Hàng ạ?"

" , là chú ."

Lâm Thư Nguyệt bất ngờ. Trong thời gian ngắn ngủi tiếp xúc với Hàng Ngọc Hành, hai với câu nào, nhưng cô đoàn trưởng Hàng là cực kỳ nghiêm túc.

Không ngờ lột bỏ quân phục sự tương phản lớn đến thế, ngày nghỉ phép thích chạy tìm đồ ăn ngon.

Hàng Gia Bạch như mở trúng công tắc, bắt đầu kể cho Lâm Thư Nguyệt về gia đình .

"Bố đều bận rộn. Bố hiện vẫn đang công tác vùng núi phía bắc, để tiện bề chăm sóc cũng theo ông suốt. Anh cả bố dắt theo, còn thì lớn lên trong sự nuôi nướng của ông bà nội và chú hai."

Bố Hàng Gia Bạch bộ đội vài năm, khi xuất ngũ thì chuyển sang cảnh sát kiểm lâm, quanh năm suốt tháng đóng quân ở đó. Hàng Gia Bạch hiếm khi gặp bố. So với bố ruột, thường cảm thấy chú hai giống bố hơn.

Lâm Thư Nguyệt Hàng Gia Bạch, vươn đôi chân dài : "Chú hai kết hôn sớm hơn bố , em cũng từng gặp họ đấy, giờ đang luật sư."

Anh , cô liền nhớ vị luật sư từng trợ giúp pháp lý miễn phí cho Lưu Bồi - trúng độc Prion.

Hàng Gia Bạch kể tiếp: "Mấy hôm gặp họ. Anh bảo vụ kiện của Lưu Bồi thắng lợi lắm, bệnh tình của cũng kiểm soát . Tuy cách nào chữa khỏi tận gốc, nhưng vẫn thể sống thêm vài năm nữa."

Chuyện Hàng Gia Bạch kể, Lâm Thư Nguyệt cũng . Báo chí ở Bằng Thành thi thoảng vẫn phóng viên phỏng vấn Lưu Bồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dua-vao-he-thong-thien-ac-dieu-tra-thanh-than/chuong-672.html.]

Cuộc sống hiện tại của khá . Sau khi nhận tiền đền bù, dùng tiền đó mua một căn nhà ở Bằng Thành, đón cả gia đình lên đây. Giờ mấy đứa nhỏ đều học ở trường tiểu học trong thành phố. Toàn bộ tiền quyên góp nhận đó, khi cầm tiền đền bù trong tay, đều mang quyên tặng cho Hội Chữ thập đỏ địa phương.

Nguồn: Emmay Monkeyd.

Theo lời , nhận tiền bồi thường , đó là một khoản tiền lớn, đủ để cả gia đình sinh sống, cũng đủ lo cho vợ con khi qua đời.

Hồi đó Lý Vĩ Sinh bài báo cập nhật tình hình xong thì vui lắm, kéo cả bọn Lâm Thư Nguyệt quán vỉa hè ăn một bữa trò.

Lâm Thư Nguyệt hỏi Hàng Gia Bạch: "Anh oán trách bố ?"

Hàng Gia Bạch dối lòng, đáp: "Có chứ, lúc còn nhỏ."

Anh chẳng thần thánh phương nào, việc bố chỉ mang trai mà bỏ , từng cảm thấy vô cùng khó hiểu. Hồi bé từng hận, từng oán trách, rõ ràng đều là con của bố , mang mang theo?

theo thời gian lớn dần lên, cũng hiểu cho nỗi khổ của bố . Hồi nhỏ sức khỏe yếu, điều kiện nơi bố đóng quân quá khắc nghiệt, cách xa huyện lỵ. Nếu đến đó, ngộ nhỡ ốm đau bệnh tật gì, e là cầm cự nổi đến lúc tới bệnh viện.

"Năm mười hai tuổi, đầu tiên đến nơi bố đóng quân. Khi đang là mùa xuân, gió thổi l.ồ.ng lộng, đất trời chìm trong một màu vàng vọt. Bàn ghế trong nhà ngày nào cũng lau dọn một , nhưng lau xong bao lâu thì bụi đất bám đầy."

"Bố bảo đó là bão cát. Phải trồng thêm thật nhiều cây mới ngăn chặn sự bành trướng của bão cát, nếu càng để lâu, bão cát sẽ càng nghiêm trọng. Hàng ngày ngoài việc lo cơm nước cho hai bố con, thì chính là kéo một xe cây giống, theo chân nhóm thợ trồng cây phủ xanh đồi thông khắp núi rừng."

"Mẹ kể, mảnh đất bốn mươi năm , trong vòng bán kính cả trăm dặm chỉ độc một cây thông sống sót. Về , những thợ trồng cây bắt đầu nhân giống cây thông đó, giờ đây chỗ biến thành một biển rừng thông bạt ngàn. Đứng cao xuống lắm."

 

 

Loading...