Trong bức ảnh, Hàng Gia Bạch mày kiếm mắt sáng, ánh mắt sắc lẹm, cho trái tim Lâm Thư Nguyệt lỡ một nhịp chẳng .
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Lâm Thư Nguyệt ngước mắt lên, Hàng Gia Bạch còn cô nữa, đang tập trung phổ biến nội dung của chiến dịch .
Lâm Thư Nguyệt vứt bỏ tạp niệm, chăm chú lắng .
Hoạt động kết thúc, Lâm Thư Nguyệt dặn dò ba chị em A Dương mấy câu để tụi nhỏ về lớp học tiếp. Cô cũng hòa dòng tiến về phía cổng trường.
Chiều nay Hàng Gia Bạch rảnh rỗi. Anh đợi cạnh xe Lâm Thư Nguyệt, thấy cô tới, nở nụ tủm tỉm. Bước chân Lâm Thư Nguyệt khựng một nhịp rảo bước tiến tới: "Chiều nay bận ?"
"Không bận, chiều nay xin nghỉ nửa ngày."
"A Nguyệt, cảnh sắc núi Nguyên Bảo mùa đông lắm, em xem thử ?"
Núi Nguyên Bảo cách đây xa, lái xe đến nơi chỉ mất chừng hơn một tiếng. Nhờ phong cảnh , dáng núi to cao mà thoai thoải chứ dốc , nên thanh niên Bằng Thành thích lên đây chơi dù là ngày nóng bức mát mẻ.
Có còn thích leo núi ban đêm, chỉ để tảng sáng hôm ngắm bình minh đỉnh Nguyên Bảo.
Dưới chân núi mấy nhà hàng miệt vườn, món cá ngon tuyệt cú mèo.
Lúc bọn Lâm Thư Nguyệt đến nơi mới hơn bốn giờ, mấy nhà hàng chân núi mới lác đác mở cửa. Giờ lên núi thì rõ ràng là muộn , nhưng nán ăn uống thì chuẩn bài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dua-vao-he-thong-thien-ac-dieu-tra-thanh-than/chuong-671.html.]
Hàng Gia Bạch và Lâm Thư Nguyệt đều tự hiểu trong lòng, mục đích họ đến núi Nguyên Bảo vốn chẳng để leo núi, cho nên lên núi cũng chẳng cả.
Họ tiện tay chọn một nhà hàng bước , gọi một suất cá ba món, và theo lời nhân viên giới thiệu, họ chọn thêm hai món tủ của quán.
Nhà hàng thiết kế kiểu bán lộ thiên. Họ ở góc ngoài, trò chuyện đợi thức ăn lên. Đợi một lúc, bỗng thấy mây đen kéo đến cuồn cuộn phía chân trời. Lâm Thư Nguyệt : "Sắp mưa to đây."
Cô thấy lạ, vì bình thường mưa mùa đông thường nhỏ và rả rích, mưa rào đổ bộ đa chỉ rơi ba mùa xuân, hạ, thu.
Hàng Gia Bạch ngoài. Anh khỏi nhà xem dự báo thời tiết, nhưng mùa đông thường vẫn mưa, cũng chẳng bận tâm lắm: "Cơn mưa đúng là nhỏ ."
Anh dứt lời, những giọt mưa to như hạt ngọc trai trút xuống. Chỗ hai trong mái che. Tiếng mưa rơi lộp độp gõ mái, giữa sự ồn ào mang đến một cảm giác tĩnh lặng lạ kỳ. Con cứ hễ yên tĩnh dễ thấy đói và buồn ngủ.
Giống như lúc , Lâm Thư Nguyệt thấy đói .
Giờ đến bữa chính nên quán mấy khách. Rất nhanh, bà chủ quán bưng thức ăn lên. Món dọn đầu tiên là gỏi cá. Cách gỏi cá ở quán khác hẳn những nơi khác, mang tiếng là gỏi nhưng thịt cá chín. Thịt cá xắt thành từng lát mỏng dính, dội một lớp dầu nóng lên , đáy bát là nước tương hấp cá, bên phần thịt cá trắng ngần là một nhúm đầu hành thái chỉ nhỏ tơi.
Lâm Thư Nguyệt gắp một miếng bỏ miệng. Thịt cá cực kỳ mềm, tươi rói và mướt mịn. Mùi thơm của hành thái chỉ càng tôn lên vị ngon ngọt tột đỉnh của thịt cá. Dầu dội lên gỏi cá là dầu lạc, mùi thơm đậm đà của dầu lạc hề lấn lướt vị chính mà còn điểm xuyết thêm hương thơm nức mũi cho món gỏi.
"Ngon quá." Lâm Thư Nguyệt với Hàng Gia Bạch.
Món thứ hai là canh đậu phụ đầu cá. Hàng Gia Bạch múc cho Lâm Thư Nguyệt một bát. Nước canh màu trắng sữa, những khối đậu phụ vuông vức trắng phau nổi bồng bềnh bên trong, hành lá thái vụn rắc lên điểm xuyết thêm màu sắc khiến bát canh trông càng bắt mắt.
"Chú hai của thích ăn món lắm. Bao năm nay, cứ hễ nghỉ phép là chú lượn lờ khắp Bằng Thành, chỗ nào đồ ăn ngon là chú hết, kể cả mấy quán nhỏ mới mở." Nhắc đến chuyện , khóe môi Hàng Gia Bạch bất giác mang theo nụ .