" tham lam, nên tin cái lời quỷ quyệt của bà."
" vốn tưởng bà gả cho Tả Mộc Sinh là chuyện giữa và bà chấm dứt, từ nay bà đường bà, lấy vợ của , nước sông phạm nước giếng. bố bà thật đúng là con . Họ cấm lấy vợ."
"Hỏi thì họ bảo họ nuôi khôn lớn, bao năm lo cơm bưng nước rót cho chỉ để chồng nuôi từ bé cho bà. Dù bà thèm nữa, lấy chồng khác thì vẫn là của bà. Kiên quyết cho tìm khác, hễ cận với đàn bà nào là họ bày mưu tính kế phá bĩnh."
"Còn bà, bà lôi thằng Tả Thành từ thành phố về ở với vài hôm. Chờ khi từ bỏ hẳn ý định lấy vợ thì bà lôi con về. Chuyện cứ lặp lặp như thế, cũng chẳng buồn so đo nữa ."
" bố bà đúng là ức h.i.ế.p quá đáng. cam chịu đến mức , lấy vợ, ru rú ở nhà họ Trương để dưỡng lão cho hai già bọn họ, mà họ vẫn thỏa mãn. Bố bà hễ rượu là lôi c.h.ử.i bới, sỉ nhục, còn vác d.a.o c.h.é.m ."
"Mẹ bà thì lúc nào cũng khinh bỉ , mặc kệ gì bà cũng lôi cái c.h.ế.t của bố để mỉa mai. nhịn nổi nữa, thế là đêm hôm mười năm , đ.á.n.h t.h.u.ố.c mê họ, cho họ uống no rượu, đợi lúc họ tỉnh tỉnh mê mê thì ném thẳng xuống hồ nước cửa cho c.h.ế.t đuối."
Lời thú tội của Cảnh Lập Quần khiến Trương Quang Phân ngừng ngay tiếng "ư ư". Mụ trừng lớn mắt, Cảnh Lập Quần bằng ánh mắt thể tin nổi.
Nhìn bộ dạng đó của mụ, Cảnh Lập Quần bỗng bật .
Nguồn: Emmay Monkeyd.
"Trương Quang Phân, bà tưởng ngu lắm ? Bà tưởng bao nhiêu năm qua ngu bà dắt mũi xoay như chong ch.óng chắc?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dua-vao-he-thong-thien-ac-dieu-tra-thanh-than/chuong-649.html.]
" cho bà , Trương Quang Phân, nếu thằng Tả Thành, bà chẳng là cái thá gì cả! Bà tưởng bà là tiên nữ hạ phàm chắc? Tưởng mê mẩn điên đảo chắc?"
"Trương Quang Phân, bà tởm bà đến mức nào . Hồi bé tống nhà bà, lúc đó bà mới năm tuổi. Vừa gặp mặt bà đẩy ngã nhào. Về bà coi như cái gai trong mắt, lúc nào cũng rình méc lẻo với bố bà để bôi nhọ , vì bà mà ba ngày một trận đòn roi, năm ngày một trận đòn nhừ t.ử. Vết thương kịp lành chi chít vết mới."
"Mười sáu tuổi, bà yêu đương, bà thấy đàn ông ngoài ai mã bằng , ai lời bà răm rắp như , thế là bà nhắm . Chắc bà nhỉ, cái lúc bà bảo yêu , buồn nôn đến mức nào."
"Cái lúc bà lột sạch quần áo trèo lên giường , chỉ đạp cho bà một cước lăn xuống đất. phụ nữ tự dâng mỡ đến miệng mèo thì ngu gì chơi. Trương Quang Phân, chẳng bà mê mệt sự thô bạo, sự cuồng dại của lắm ? cho bà , đó là vì thèm đếm xỉa đến bà. Bà đau liên quan quái gì đến , sướng là ."
"Bà tưởng năm xưa bà gả cho Tả Mộc Sinh, níu kéo bà là vì yêu bà chắc? Bà đề cao bản quá , cái cần chỉ là cái t.h.a.i trong bụng bà mà thôi."
"Bao nhiêu năm nay lấy vợ cũng vì thằng Tả Thành, nai lưng lụng vất vả cũng vì thằng Tả Thành. Nó học đại học, mỗi tháng chu cấp hơn hai ngàn đồng, để nó trong trường lo thiếu ăn thiếu mặc, sống sung sướng như con đại gia."
"Nó cưới vợ, xuất tiền cỗ, bà bảo nhà họ Hồ thách cưới cao, cũng lo luôn phần lớn. Nó mua nhà cũng đưa tiền, nó xin cơ quan nhà nước cần chạy chọt, cũng xì tiền ."
"Vợ chồng nó hiếm muộn mãi đẻ , còn sốt sắng hơn ai hết, tháng nào cũng chuyển tiền cho tụi nó khám bệnh."