Đến nay, nhiều năm trôi qua, vì quá nhiều sản phẩm cạnh tranh cùng loại nên sự phát triển của Hạt dưa Ca Ca cũng chỉ bình bình, nhưng khoản tài trợ của họ dành cho cô nhi viện và viện dưỡng lão thì một năm nào hao hụt.
Mỗi năm ít phóng viên đến hai nơi phỏng vấn. Báo Đô thị Bằng Thành đây cũng từng tới, bài vẫn còn lưu . Sau khi xong, Lâm Thư Nguyệt thấy vị phóng viên từng bài về văn phòng, cô liền bước tới bắt chuyện.
Người từng đưa tin về cô nhi viện và viện dưỡng lão họ Vương, tên Vương Viễn Minh. Ông là khá ít . Bình thường lúc chạy tin, sở thích lớn nhất của ông là pha một ấm , qua một lượt tất cả các bài báo thị trường ngày hôm đó, mà món khoái khẩu nhất là tiểu thuyết võ hiệp đăng tạp chí.
Nghe Lý Minh Phương kể, Vương Viễn Minh thêm nghề lách. Tuy tiết lộ b.út danh, nhưng việc cơ quan thường xuyên nhận thư từ nhà xuất bản gửi cho ông, lẽ công việc tay trái của ông khá.
Lần ông đến phỏng vấn cô nhi viện Tình Thương là chuyện của hai năm , nhưng giờ nhắc , Vương Viễn Minh vẫn nhớ như in.
"Mấy đứa trẻ đưa cô nhi viện , đa phần cơ thể đều khiếm khuyết. Bao năm qua, riêng tiền khám chữa bệnh cho tụi nhỏ bên Hạt dưa Ca Ca bỏ là một khoản chi khổng lồ ."
Nguồn: Emmay Monkeyd.
"Lần đến phỏng vấn, một cô bé tên là Tinh Tinh, vì hở hàm ếch nên bố vứt bỏ. Sau khi Hạt dưa Ca Ca nhận con bé viện bỏ tiền phẫu thuật cho nó. Về ghé thăm một , môi con bé khâu liền , chẳng thấy chút dấu vết nào của ngày xưa nữa."
Vương Viễn Minh chuyện lên báo, bởi vì đối với cô nhi viện Tình Thương, những việc như thế thực sự nhiều kể xiết.
Trong bài của ông chỉ miêu tả cảnh tụi nhỏ ở cô nhi viện vui vẻ chơi đùa, sách xem báo. Rất nhiều đứa trẻ trong đó mang dị tật, nhưng nụ môi chúng rạng rỡ lạ thường, khiến chỉ thôi cũng thấy ấm lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dua-vao-he-thong-thien-ac-dieu-tra-thanh-than/chuong-628.html.]
Lâm Thư Nguyệt hỏi thêm vài chuyện, đó chuyển sang hỏi về viện dưỡng lão: "Nhà báo Vương tìm hiểu về viện dưỡng lão Tình Thương ạ?"
Nhắc đến viện dưỡng lão Tình Thương, Vương Viễn Minh liền thở dài: "Đáng lẽ viện dưỡng lão là tổ chức phi lợi nhuận của xã hội, do Nhà nước thành lập nơi chuyên tiếp nhận và phụng dưỡng các hộ neo đơn, già nơi nương tựa."
" viện dưỡng lão Tình Thương thì khác, nó do tư nhân tự tổ chức, tự xây dựng. Người họ tiếp nhận thường là những tàn tật, mất khả năng tự chăm sóc bản . Sinh hoạt thường ngày của những đó đa phần đều do Hạt dưa Ca Ca lo liệu."
"Mấy năm nay, doanh thu của Hạt dưa Ca Ca ngày một xuống. Vào lúc đó, họ bắt đầu nhận thêm những già ngoài xã hội dưỡng lão tự trả phí. Bắt đầu nhận từ năm , cô Lâm chắc rõ hồi đó chuyện gây sóng gió lớn thế nào ở Bằng Thành ."
"Những từng hễ mở miệng là khen ngợi viện dưỡng lão Tình Thương hết lời, nhắc đến chính sách mới sang chỉ trích thậm tệ. Cứ như viện dưỡng lão nhận già tự trả phí là phạm tội tày đình ." Vương Viễn Minh tỏ vẻ khinh khỉnh khi nhắc tới chuyện .
Lúc xảy chuyện đó, Lâm Thư Nguyệt đang học ở tỉnh khác nên nắm rõ lắm, nhưng Vương Viễn Minh kể, cô hiểu .
Trên đời lúc nào cũng một bộ phận những kẻ luôn coi lòng của khác là điều hiển nhiên, là bổn phận .
Vương Viễn Minh kể cho Lâm Thư Nguyệt nhiều chuyện về cô nhi viện và viện dưỡng lão, mãi đến sát giờ tan tầm ông mới chịu ngậm miệng, vẻ mặt vẫn còn thòm thèm.