Hoàng Tiểu Cúc hận đến xương tủy, c.h.ử.i quất. Vài cái tát giáng xuống, mép rỉ m.á.u. Lương Phàn Đệ gọi Hoàng Tiểu Cúc một tiếng, chị hắng giọng khạc một cái, nhổ toẹt một bãi đờm đặc quánh mặt Tằng Quốc Khánh.
Hoàng Tiểu Cúc dậy, Lưu Hà Hoa lập tức trám chỗ. Trên tay chị từ lúc nào xuất hiện một thanh tre mảnh, mặt sầm , vụt tới tấp lên Tằng Quốc Khánh.
Thanh tre to cỡ ngón tay cái, lên nước vàng óng, đó còn lấm tấm những đốm đỏ. Đây là đồ của Tằng Quốc Khánh. Sau khi mất bi, yêu cầu của đối với phụ nữ ngày càng quái gở. Khi chuyện đó, bắt đầu dùng đến các dụng cụ hỗ trợ khác, và thanh tre là thứ chuẩn sẵn.
Những đốm đỏ lấm tấm đó chính là vết m.á.u từ cơ thể họ vương bao nhiêu năm tháng. Kể cả sợi dây thừng ni lông cũng là do chuẩn . Trong ngôi trụ sở thôn bỏ hoang xa cách khu dân cư , họ hứng chịu những nỗi đau mà cả đời cũng nếm trải.
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Lưu Hà Hoa vụt tới tấp, nước mắt giàn giụa. Những đòn roi trút xuống Tằng Quốc Khánh lúc , so với một phần mười những tổn thương mà gây cho họ, còn bõ bèn gì!
Bốn phiên lên dạy dỗ Tằng Quốc Khánh. Ban đầu còn sức mà ú ớ, nhưng về , đến một tiếng rên rỉ cũng nặn nổi.
Ba Lâm Thư Nguyệt yên tại chỗ như những kẻ ngoài cuộc. Máy trong tay cô ngừng ghi hình từ lúc Tằng Quốc Khánh ngã quỵ.
Lương Phàn Đệ là cuối cùng bước lên dạy dỗ Tằng Quốc Khánh. Trước khi tay, chị giật cái bít tất thối rùm khỏi miệng . Tằng Quốc Khánh lúc nước mắt nước mũi tèm lem.
Thứ nhét trong miệng gỡ , mở to đôi mắt vốn ép thành một khe hẹp vì sưng tấy: "Phàn Đệ, Phàn Đệ, mau thả , mau thả ."
Tằng Quốc Khánh lúc chẳng còn vẻ hống hách như . Giọng điệu của ngập tràn van xin, hiển nhiên trận đòn roi của bốn Lưu Hà Hoa, Hoàng Tiểu Cúc dạy bài học nhớ đời thế nào là đau đớn thấu xương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dua-vao-he-thong-thien-ac-dieu-tra-thanh-than/chuong-616.html.]
Tằng Quốc Khánh là kẻ giỏi luồn cúi. Dù trong lòng hận nhóm Lương Phàn Đệ đến tận xương tủy, hiện tại vẫn hạ cầu xin. Phương châm sống của luôn là "còn rừng xanh sợ gì củi đốt".
Chỉ cần bây giờ Lương Phàn Đệ thả , thiếu gì cơ hội trả thù! Đám đàn bà , đừng hòng đứa nào thoát!
Lương Phàn Đệ chung chăn gối với ngần năm, tính thù dai của chị hiểu rõ hơn ai hết, tin mấy lời quỷ sứ của ?
Chị bật : "Tằng Quốc Khánh, mày còn nhớ đứa con đầu lòng của tao ? Đứa bé gái tao sinh , cắt rốn xong tao còn kịp kỹ ."
Nhắc đến đứa bé đó, Tằng Quốc Khánh hiểu ngay Lương Phàn Đệ cũng chẳng đời nào chịu thả . Hắn chống gót chân xuống đất, lùi lùi phía từng chút một.
Miệng vẫn ngừng ngụy biện: "Phàn Đệ, Phàn Đệ, em đừng kích động. Anh sai , sai ."
Lương Phàn Đệ bước tới một bước: "Mày sai? Mày gì chứ? Mày chẳng lầm gì hết. Mày cũng ép đến bước đường cùng thôi, vì bố mày thèm con gái, chỉ mong cháu trai bế. Nhà mày cũng nghèo kiết xác, lấy tiền nuôi nhiều con thế, đúng ?"
Nghe Lương Phàn Đệ , Tằng Quốc Khánh gật đầu lia lịa: " thế đúng thế, Phàn Đệ, em vẫn luôn hiểu chuyện mà, mau thả . Em vì thì cũng vì Tự Vĩnh chứ, đúng ?"
"Mày còn mặt mũi nhắc đến Tự Vĩnh ?" Lương Phàn Đệ túm cổ áo Tằng Quốc Khánh, giáng một tát nổ đom đóm: "Mày còn mặt mũi nhắc đến Tự Vĩnh ?"
Lương Phàn Đệ tát thêm một nhát: "Bao năm qua Tự Vĩnh mày đối xử t.ử tế một ngày nào ? Trước lúc mày tịt ngòi, mày tí nào quan tâm đến thằng bé ? Học phí của nó, mày moi đồng nào ? Năm đó thằng bé học, học phí bốn tệ, tao nhặt nhạnh chắt bóp mãi mới đủ. Còn mày - thằng bố như mày thì ? Chỉ vì đứa em gái nhỏ của mày đòi một đôi giày thể thao, mày nhẫn tâm cướp bốn tệ đó."