Dựa Vào Hệ Thống Thiện Ác Điều Tra Thành Thần - Chương 596

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-09 06:12:09
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đám Lưu khuất, những hóng mát cửa rôm rả bàn tán: "Thằng Vân Quân giỏi giang thật. Năm nhận khoán ruộng trồng rau ở thôn Lã Ốc bên ngoài cho bố nó, giờ mỗi năm nhà nó bán rau cũng kiếm mấy vạn."

" thế, tuy bảo nó dữ dằn, suốt ngày dẫn một đám em hô c.h.é.m hô g.i.ế.c, nhưng cái hiếu thảo phết. Chẳng mua mảnh đất ở thôn phía định cất nhà đó ?"

" đúng , bảo định xây hẳn biệt thự cơ đấy. Vợ chồng ông năm phúc thật." Một đám xuýt xoa khen ngợi lưng, như thể chẳng thấy đống d.a.o dưa hấu trong tay bọn gã .

Nguồn: Emmay Monkeyd.

Anh Lưu chẳng coi chuyện để đàn em vác d.a.o nghênh ngang trong làng là to tát. Mười lăm năm , gã thuê bên ngoài tình cờ gặp Vương Bỉnh Xương. Quen một thời gian, gã về làng, giúp Vương Bỉnh Xương thuê khu nhà cũ ở để căn cứ.

Mỗi năm thôn thu về ba vạn tệ, chủ sở hữu ngôi nhà cũ cũng kiếm một vạn tệ. Cái việc buôn bán bỏ vốn thế ai mà chẳng ưng? Đám Lưu theo Vương Bỉnh Xương, mỗi tháng cũng đút túi hơn một ngàn tệ, chẳng cắm mặt việc liên tục. Công việc việc nhẹ lương cao thế ngu gì mà .

Thanh niên trai tráng khắp làng, ai mà chẳng theo Lưu kiếm chác. Chỉ là gã thèm nhận bọn họ mà thôi.

"Anh Lưu, chuyện báo cho Vương, liệu toang ?"

Anh Lưu khoanh tay, đủng đỉnh đáp: "Sợ cái đếch gì, chẳng qua là dạy dỗ mấy con ranh con thôi, mà toang . Anh Vương cũng chẳng trách chúng ."

Đám đàn em thấy bùi tai, liền vứt ngay suy nghĩ đó đầu, hì hì tán gẫu. Hầu hết các hộ ven đường vẫn ngủ, ánh đèn cửa hắt lên những con d.a.o dưa hấu, phản chiếu ánh sáng ch.ói mắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dua-vao-he-thong-thien-ac-dieu-tra-thanh-than/chuong-596.html.]

Anh Lưu tay , nhưng túi quần cộm lên một cục. Đó là v.ũ k.h.í nóng duy nhất của nhóm bọn gã đêm nay. Chúng chẳng coi Lâm Thư Nguyệt gì. Sở dĩ chúng cho cô một bài học, chẳng qua vì cô là đưa Tằng Tiểu Nghệ từ trường cai nghiện internet về.

Không Tằng Tiểu Nghệ tham gia cái chương trình ca hát rách nát đó, thì Lã Nhị Thải sẽ nổi lòng tham, Lã Anh Lan sẽ trở về Bằng Thành và xuất hiện mặt cảnh sát.

Hai kẻ đầu sỏ bên là vợ chồng Lã Nhị Thải chúng dạy dỗ . Bọn Lã Nhị Thải và Tằng Quốc Trụ ước chừng bẹp giường một tháng thì đừng hòng lết xuống đất. Thực Lưu thấy tiếc, nếu cái hôm dạy dỗ vợ chồng đó tình cờ đến tìm Lã Nhị Thải, thì lẽ cặp vợ chồng đó chẳng bao giờ thấy mặt trời mặt trăng nữa .

Anh Lưu chép miệng, thầm kêu tiếc hùi hụi.

Bên phía Tằng Tiểu Nghệ và Lã Anh Lan chúng cũng cử qua đó, ước chừng giờ cái giọng hát oanh vàng của con ranh tan tành .

Anh Lưu mảy may lo lắng sẽ xảy chuyện, ngược , gã cẩn thận. Bất kể lúc nào, trong khu nhà cũ cũng sẽ canh gác. Giống như , bốn tên giữ trực ban, mỗi tên đều trang một khẩu s.ú.n.g tiểu liên.

Lúc , bốn kẻ canh gác đang tivi, xem tán gẫu. Đồng hồ tường điểm chín giờ, tên trọc đầu dẫn đầu nhóm dậy : "Đi thôi, đến giờ tuần ."

Một kẻ vẻ động đậy, lầm bầm: "Thực chẳng tuần cái gì, cái xó làng còn chẳng bén mảng đến. Có lạ đến thì cũng chạy tới báo tin ngay."

Tên trọc đầu theo bản năng liếc căn phòng bên trái - căn phòng duy nhất chỉ Lưu và Vương mới : "Mày điều hả? Đã bảo , đến chỗ thì tuân theo quy củ ở đây! Mau thôi, lát nữa Vương , mày no đòn đấy."

 

 

Loading...