Lâm Thư Nguyệt: ......
Tự nhiên nhận cái lễ lớn thế , Lâm Thư Nguyệt quả thực ngờ tới.
Từ Phương Đạt ngã đau đến mức mặt mày nhăn nhó, dứt khoát thèm giả danh trí thức nữa. Biết ba ngày mà ép giả trí thức đến phát điên thế thì dẹp từ sớm cho xong.
Cậu bệt luôn xuống đất: "Cô thấy chuyện ?"
Cái điện thoại Lưu đưa cho Từ Phương Đạt là hàng thải loại, tạp âm to, bật loa ngoài mà cạnh vẫn rõ mồn một đầu dây bên gì.
Khoảng cách gần thế , Lâm Thư Nguyệt thể thấy. Tính Từ Phương Đạt bỏ trốn cũng năm tháng . Trong năm tháng qua, chặng đường chua xót của chẳng b.út nào tả xiết.
Đu bám tàu hỏa, chui gầm cầu, ngủ bờ ngủ bụi, bới rác kiếm ăn. Chỗ ở đó của là một cái gầm cầu ở khu Bắc Sơn thuộc Bằng Thành, ở chung với còn một ông cụ cũng trạc năm mươi tuổi .
Từ Phương Đạt ngày nào cũng lêu lổng cùng ông cụ, thi thoảng thấy như tắt hẳn năm mươi năm đường đời.
"Cô tố giác , chịu hết nổi ." Nói câu , Từ Phương Đạt bỗng thấy cõi lòng nhẹ nhõm hẳn.
Chặng đường trốn chạy năm tháng qua quả thực quá đỗi mệt mỏi.
Lâm Thư Nguyệt điểm thiện ác của Từ Phương Đạt đang tụt dốc phanh, cô xuống bậc thềm: "Nói xem, gây chuyện gì."
Từ Phương Đạt cũng nín nhịn bấy lâu nay, đổi tư thế : "Bố mất hai năm , lão trưởng thôn ế vợ để mắt tới, lão nằng nặc đòi cưới ."
"Mẹ ngoài bốn mươi , lão bước nhà mở miệng bắt đẻ con trai cho lão, đẻ xong bắt nuôi. Đừng là đồng ý, cũng chẳng đời nào chịu!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dua-vao-he-thong-thien-ac-dieu-tra-thanh-than/chuong-593.html.]
"Vốn dĩ cũng chẳng ưng lão nên đuổi lão . Lão ế vẫn từ bỏ ý định, thừa lúc ngoài công bèn vác xác đến ở tịt nhà . Người làng cũng ác mồm ác miệng, bảo bọn họ một ế một bà góa, rổ rá cạp là . Mẹ chạy trụ sở thôn gọi điện thoại cho , liền tức tốc chạy về ngay trong đêm."
"Lúc về đến nhà thì lão súc sinh đó đang giở trò đồi bại với . Chẳng kịp nghĩ ngợi, vớ lấy khúc gỗ nện thẳng đầu lão. Lão ngã lăn phản, im bất động, sờ thử thì lúc đó lão tắt thở ."
Nói đến đây Từ Phương Đạt lau nước mắt: "Mẹ dốc hết tiền tiết kiệm đưa cho , bảo mau trốn . trốn biệt tăm năm tháng nay, chẳng giờ sống c.h.ế.t ."
Lâm Thư Nguyệt thở dài: "Thế gọi điện thoại cho bao giờ ?"
"Gọi , đổ chuông cái là cúp máy ngay. dám chuyện với , sợ liên lụy bà ." Từ Phương Đạt từng kháo , chuyện mà báo thì ghép tội bao che.
Lâm Thư Nguyệt : "Hay là gọi điện cho nhé, lão ế c.h.ế.t thì ?"
"Làm gì chuyện đó? Mẹ kiểm tra thở cơ mà." Từ Phương Đạt phản bác Lâm Thư Nguyệt, đó tiếp lời: "Cảm ơn phóng viên Lâm, khi công an bắt mà giọng thì đem b.ắ.n cũng cam lòng."
Cậu lập tức điện thoại cho Lâm Thư Nguyệt. Cô bấm máy, một lát bắt máy: "Chào cô, ủy ban thôn Từ Các Trang xin , cô tìm ai?"
"Chào , tìm..." Lâm Thư Nguyệt sang Từ Phương Đạt. Cậu vội vàng : "Mẹ tên là Phùng Xuân Nữu."
" tìm bà Phùng Xuân Nữu."
Đầu dây bên dường như thấy giọng Từ Phương Đạt, nọ chẳng hỏi han gì thêm: "Cô đợi lát, gọi bà ."
Điện thoại cúp máy, Lâm Thư Nguyệt và Từ Phương Đạt cạnh tiếng nào. Một lúc chuông điện thoại reo lên, Từ Phương Đạt vội nhổm dậy.
Nguồn: Emmay Monkeyd.