Bởi vì chỉ cần cảnh sát , họ nhất định sẽ tìm đến ký túc xá của , và từ hành lang ký túc xá sang là sẽ thấy khu dân cư . Có cảnh sát nào là kẻ ngốc, việc họ đây chỉ là vấn đề thời gian.
Sở dĩ Triệu Trung Hòa kết liễu Từ Tư Miễu ngay, là vì còn đợi bố Từ Tư Miễu tới. Trước lúc c.h.ế.t, kiểu gì cũng hỏi cho nhẽ những điều kìm nén trong lòng bấy lâu!
Sở dĩ đó chất vấn là vì gia sản của những kẻ đồ sộ bằng nhà Từ Tô Tú. Nếu cứu bố , Từ Tô Tú mới là gánh phần lớn nhất!
Bảo Từ Tô Tú đ.â.m đầu tường c.h.ế.t, Triệu Trung Hòa chẳng qua chỉ là buột miệng chơi, cái đ.á.n.h cược chính là tình yêu thương con của ông . Triệu Trung Hòa lồm cồm bò dậy, tiếp tục vung d.a.o về phía Từ Tư Miễu.
Hắn còn đường lui nữa , thà c.h.ế.t quách còn hơn cảnh sát bắt. thể c.h.ế.t oan uổng, kéo Từ Tư Miễu theo đệm lưng.
Để bắt Từ Tư Miễu, hao tâm tổn trí ấp ủ âm mưu ngót nghét nửa năm trời. Để ngôi trường việc, nhờ cậy đủ mối quan hệ, tiêu sạch tiền tích cóp, thậm chí còn trai bao một thời gian dài, lôi Từ Tư Miễu theo, cam tâm cho ?
"Đoàng!" Lại một tiếng s.ú.n.g vang lên, viên đạn xuyên thủng bàn tay cầm d.a.o của Triệu Trung Hòa, m.á.u tươi tức thì phun trào, nhỏ xuống hòa cùng bụi bặm vương vãi mặt đất tạo thành những vũng m.á.u đặc quánh.
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Mấy viên cảnh sát thấy lao tới, đè bẹp Triệu Trung Hòa xuống đất, còng tám lạnh toát còng c.h.ặ.t t.a.y .
Một toán nhân viên y tế túc trực sẵn ùa trong biệt thự, Từ Tư Miễu bê bết m.á.u khiêng lên cáng, Triệu Trung Hòa mang vết thương do s.ú.n.g đạn cũng áp giải ngoài.
Bố Từ theo xe cứu thương đến bệnh viện. Đứng cạnh xe cấp cứu, cảnh sát áp giải Triệu Trung Hòa lướt qua họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dua-vao-he-thong-thien-ac-dieu-tra-thanh-than/chuong-560.html.]
Bố Từ thật sự nhịn nữa: "Triệu Trung Hòa, cháu bảo bố cháu giúp chúng nhiều, lúc ông khó khăn chúng chịu giúp. Chú nghĩ nghĩ , chú hỏi cháu một câu: cái gọi là giúp đỡ của bố cháu, là trông sạp hộ lúc chúng bận việc, bán hàng hộ thì ăn phần trăm một tẹo? Có là đến giờ dọn hàng thì đến giúp chúng thu dọn, tiện tay mang những mớ rau bán hết nhưng vẫn còn ngon về sạp của ông ?"
Lâm Thư Nguyệt ngay cạnh họ, câu của bố Từ, cả cô như c.h.ế.t lặng.
"Thế mà gọi là giúp á? Đây chẳng là tham lam ăn vạ ?" Vừa thấy câu vang lên bên tai, Lâm Thư Nguyệt còn tưởng vô ý lỡ miệng thốt . Quay đầu mới nhận lên tiếng là Trương Hiểu Hiểu, nữ cảnh sát chạy nhanh thoăn thoắt .
Trương Hiểu Hiểu quả thực nén nổi: "Chú dì cũng tính gớm nhỉ, thừa ông là hạng như mà vẫn cho hai vạn tệ!"
Lâm Thư Nguyệt giơ ngón tay cái lên tỏ vẻ tán thưởng với Trương Hiểu Hiểu.
Mẹ Từ khổ một tiếng: "Lúc đó chúng nào , mãi nhà ông chuyển , mấy chủ sạp xung quanh túm năm tụm ba chuyện mới vỡ lở. Trước đó phần lớn chẳng ai nghĩ ngợi gì đến chuyện . Dù kinh doanh rau củ bán buôn, hao hụt chút ít cũng là chuyện bình thường."
Gân xanh trán Triệu Trung Hòa nổi gồ lên, đầu định cãi. Trùng hợp , đang ngay mặt Lâm Thư Nguyệt. Hành động nhanh hơn não, Lâm Thư Nguyệt vung tay lên một cái.
Chát một tiếng, cái tát dùng cả mười phần sức lực in hằn lên mặt Triệu Trung Hòa, má tức thì sưng vù.
Những xung quanh Lâm Thư Nguyệt bằng ánh mắt nên lời. Lâm Thư Nguyệt cũng ngượng ngùng, cô gượng gạo giải thích: "Khu chung cư bỏ hoang mỗi cái dở là ruồi muỗi nhiều, một con bay tới."