Những đột nhập căn biệt thự bỏ hoang đều là lính tinh nhuệ về kỹ thuật giám sát điện t.ử.
Họ lộ mặt ở phía căn biệt thự, mà trực tiếp vòng qua lối phía bên .
Vốn là những nhân viên kỹ thuật sành sỏi trong nghề, chỉ một lát họ tìm điểm mù của camera. Khi họ lẻn từ điểm mù, Triệu Trung Hòa đang mải mê dán mắt màn hình lớn nhất. Vừa tới nơi, họ lập tức lăn nấp góc khuất camera, vì Triệu Trung Hòa hề sự thật là đột nhập.
Bên ngoài, Từ mất hồn mất vía. Khu chợ của nhà bà bao năm nay tuy vẫn mở, nhưng chủ các sạp hàng bên trong thì thường xuyên đổi. Những Triệu Trung Hòa nhắc tới đều là những tiểu thương đợt đầu, mối quan hệ của họ với bố Từ còn hơn cả quan hệ của bố Từ với Triệu Huyền Minh.
Sau vài năm thuê sạp, họ đều lượt trả mặt bằng để về quê.
Vài năm đầu, họ vẫn giữ liên lạc, lễ tết còn chúc hỏi , nhưng lâu dần, cách địa lý xa xôi khiến họ bặt vô âm tín. Trước đây chẳng cảm nhận gì, mãi đến giờ phút , bố Từ mới bàng hoàng nhận , lâu họ liên lạc với những đó.
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Bố Từ vô cùng ân hận. Nếu những năm qua ông chăm chỉ hỏi thăm bạn cũ, thêm chút thông tin về họ, thì lẽ Tư Miễu nhà ông gánh chịu t.h.ả.m kịch .
Mẹ Từ Lưu dìu lên. Triệu Trung Hòa bên trong vẫn đang lớn tiếng hối thúc, bố Từ từ từ hạ chiếc loa tay xuống. Vừa Tư Miễu nhà ông chắc chắn chịu khổ sở nhường nào, con bé bây giờ cần bác sĩ. Lúc ông chỉ hy vọng, khi ông theo yêu cầu của Triệu Trung Hòa, nể tình nhà ông từng đối với ngày , sẽ tha mạng cho Tư Miễu.
Toàn Từ Tư Miễu đẫm m.á.u, đau đến mức tê dại. Miệng dán c.h.ặ.t bằng băng dính, thấy bố bỏ loa xuống, cô ngay lập tức đoán ý định của ông. Cô tuyệt vọng lắc đầu, nước mắt tuôn rơi lã chã, cố sức phát những tiếng nức nở bi thương. Tiếng nức nở của cô lọt qua loa của Triệu Trung Hòa truyền ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dua-vao-he-thong-thien-ac-dieu-tra-thanh-than/chuong-556.html.]
Mặt trời vẫn ch.ói chang, các cảnh sát nín thở chờ đợi ám hiệu từ đồng đội bên trong. Lưu Thục Thanh c.ắ.n c.h.ặ.t môi đến trắng bệch, tay Lâm Thư Nguyệt cô nàng cấu đến phát đau.
Cô nàng lo cho Từ Tư Miễu, sợ bố Từ sẽ thực sự theo lời Triệu Trung Hòa. Cô nàng cảm thấy nước mắt của cả cuộc đời sắp cạn trong ngày hôm nay. Lưu Thục Thanh ngày càng khó thở. Bố Lưu tình cờ thấy cảnh , sắc mặt đại biến, vội vàng rút lọ t.h.u.ố.c trị hen suyễn trong túi cho con gái xịt.
Lưu Thục Thanh dần hồi phục, Lâm Thư Nguyệt cũng phen phát bệnh đột ngột của cô nàng dọa hết hồn, vỗ về nhè nhẹ: "Không , , đừng sợ, tin cảnh sát, tin cảnh sát chứ."
Lưu Thục Thanh gật đầu, nhưng tiếng rên rỉ nghèn nghẹn văng vẳng bên tai, cô nàng .
Lãnh đạo Cục Công an Dương Thành và Đội trưởng Đội Hình sự Dương Thành lượt mặt. Từ đằng xa, họ thấy cuộc đối thoại của Triệu Trung Hòa và bố Từ. Họ cũng cầm loa tay, một chuyên gia đàm phán nổi tiếng trong Cục thành phố nhấc loa lên thì chiếc loa đất của bố Từ Từ giật lấy, nắm c.h.ặ.t trong tay.
Bà đưa loa lên miệng: "Trung Hòa, Trung Hòa, cháu còn nhớ dì ? Dì là dì Xuân Tâm của cháu đây."
Tên Từ là Lý Xuân Tâm, những đứa trẻ trạc tuổi Từ Tư Miễu đều gọi bà như . Trừ Lưu Thục Thanh , cô nàng xấp xỉ tuổi Từ Tư Miễu, từ lúc chập chững thích lẽo đẽo theo bạn, đột nhiên một ngày, cô nàng cũng há miệng gọi bố Từ là bố .
Người lớn uốn nắn, dạy bảo thế nào cô nàng cũng chịu đổi cách xưng hô. Mẹ Từ tính tình cởi mở, ôn hòa nên nhận luôn Lưu Thục Thanh con gái nuôi. Hồi đó Lưu Thục Thanh sõi, dạy cô bé gọi nuôi thì gọi, đành lui một bước dạy gọi là Từ bố Từ, thế mà cái miệng ngọng líu ngọng lo của Lưu Thục Thanh phát âm chữ Từ cực kỳ chuẩn.