Đồng nghiệp của Từ Bác rốt cuộc cũng tới, nhét một chiếc loa trắng tinh hãy còn mới tay Từ Bác, dặn: "Đội trưởng và Cục trưởng đang đường tới."
Từ sáng lúc nữ sinh mất tích đến giờ là bốn giờ chiều, mới trôi qua bảy tiếng đồng hồ. Bảy tiếng phá một vụ án bắt cóc chút manh mối nào, rõ ràng phá kỷ lục.
Hiện trường vây bắt đỉnh cao thế , Đội trưởng đội hình sự Dương Thành và Cục trưởng cục công an tất nhiên mặt.
Từ Bác gật đầu, cầm loa : "Tào Nguyệt Minh, cảnh sát bao vây. Bây giờ hãy bỏ v.ũ k.h.í xuống, ôm đầu khỏi biệt thự."
Từ Bác dứt lời, bên trong phá lên: "Vị cảnh sát , lời nực quá đấy. Các truy lùng đến tận đây, còn gọi trúng phóc cái tên , chẳng lẽ là Tào Nguyệt Minh thật?"
" giấu giếm danh tính chui Đại học Dương Thành, tốn bao nhiêu công sức mới bắt cóc Từ Tư Miễu tới đây, các tưởng là loại gì ?"
Lời của Tào Nguyệt Minh mang theo chút châm biếm khó tả. Hắn trong phòng khách biệt thự, chằm chằm chiếc tivi mặt. Trên tivi hiện lên một loạt hình ảnh từ camera giám sát, khung hình to nhất chiếu thẳng cổng chính.
Ngoài cổng bao nhiêu cảnh sát, những ai, Tào Nguyệt Minh rõ mồn một.
Ánh mắt Tào Nguyệt Minh khóa c.h.ặ.t một đàn ông trông cực kỳ quen mắt, đó sang cô gái đang trói gô trong phòng khách, dời ánh mắt lạnh lẽo về phía đàn ông .
"Từ Tô Tú, ông còn nhớ Triệu Huyền Minh ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dua-vao-he-thong-thien-ac-dieu-tra-thanh-than/chuong-554.html.]
Từ Tô Tú, tức là bố Từ, sững sờ khi điểm danh. Ông buông tay đang bịt miệng vợ .
Bố Lưu sang ông: "Triệu Huyền Minh là ai?"
Bố Từ đáp: "Là một ông chủ sạp rau củ từng bán ở chợ, chơi khá với . Chỗ là một trong những mối đầu tiên nhập hàng. Mười năm , nợ tiền c.ờ b.ạ.c, chặn đ.á.n.h đòi nợ tận chợ, ảnh hưởng lớn đến việc buôn bán. Anh vay tiền chúng , mấy em gom góp cũng một ít nhưng vẫn đủ. Về cầm cố sạp hàng, đưa vợ con về quê."
"Xem là ông nhớ ! Vậy hỏi ông, bố là một trong những tiểu thương đầu tiên bán ở chợ của ông. Lúc bố gặp khó khăn, tại ông giúp ông ?"
Mọi ánh mắt đều đổ dồn bố Từ. Bố Từ sang Từ Bác, Từ Bác liền đưa luôn chiếc loa cho ông.
Bố Từ liếc nút bật, : "Hồi đó chúng giúp bố cháu, mà thực sự là giúp nổi. Số nợ c.ờ b.ạ.c của ông quá lớn. Năm 1994, chỉ tính riêng tiền thua bạc nợ tới chín mươi vạn, kể lãi c.ắ.t c.ổ. Số tiền ngót nghét một trăm vạn đó, dù chúng thế chấp cả cái chợ, bán cả nhà cửa cũng chắc trả nổi."
"Đừng là chúng giúp nổi, dù giúp nổi chăng nữa, với bố cháu cùng lắm chỉ là bạn bè, chẳng họ hàng thích gì, thể bán sạch gia tài để gánh nợ cho ông ."
"Lúc bố cháu mới dính c.ờ b.ạ.c chúng khuyên can, nhưng ông . Còn cả cháu nữa, bố cháu bài bạc cũng là do cháu kéo . Về bà nghỉ chơi, nhưng cháu thử xem bố cháu lún sâu đến mức nào? Thím cháu từng khuyên cháu, cháu c.h.ử.i thím cháu, chú nhớ lúc đó cháu cũng ở cạnh. Trung Hòa , từ bé cháu là một đứa trẻ thông minh, giúp cũng chừng mực, đạo lý chẳng lẽ cháu hiểu?"
Nguồn: Emmay Monkeyd.
"Cái c.h.ế.t của bố cháu, cháu trách ai thì trách, nhưng cháu thể đổ cho chú! Hồi bố cháu gán sạp hàng , chú định giá cao hơn bình thường, còn lén nhét riêng cho bố cháu cái phong bì hai vạn."
"Đừng là năm 1994, kể cả bây giờ, hai vạn tệ cũng là tiền nhỏ. Với bố cháu, chú tận tình tận nghĩa, thẹn với lương tâm."