Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đơn vị của Từ Bác một cảnh sát mới tới mê xem hoạt hình, trong đó một nhân vật tên là Conan, đúng kiểu đến c.h.ế.t đến đó. Từ Bác nhớ vụ án tầng hầm vườn lê, thầm nghĩ Lâm Thư Nguyệt khéo cũng ngang ngửa với cái Conan gì đó .
Đấy thấy , mới đặt chân đến Dương Thành va ngay vụ án thế . Nhờ cái thể chất "thu hút án mạng" đặc biệt của Lâm Thư Nguyệt, Từ Bác dám coi đây chỉ là một vụ nữ sinh viên mất tích bình thường.
"Nhà báo Lâm, danh lâu." Từ Bác xong bèn liếc Hàng Gia Bạch một cái, ánh mắt mang ý vị sâu xa. Hàng Gia Bạch thừa hiểu bạn gì nên ngoảnh mặt .
Lâm Thư Nguyệt "a" lên một tiếng, theo bản năng đưa mắt Hàng Gia Bạch, hiểu lắm ý tứ trong câu của Từ Bác. Hàng Gia Bạch cũng chẳng giải thích, chỉ với cô, đó sang hỏi Lưu Thục Thanh về những biểu hiện của Từ Tư Miễu khi mất tích, đồng thời dẫn họ thẳng trong khuôn viên trường đại học.
Sự việc Từ Tư Miễu mất tích, thêm việc lật tung cả trường lên tìm mà chẳng thấy tăm , giáng một đòn như sấm sét bên tai đám sinh viên. Họ tụm năm tụm ba với . Những bình thường ham chơi bời giờ cũng chẳng dám thò mặt đường, chỉ bám lấy bạn bè cho đỡ sợ.
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Có sự can thiệp của hai cảnh sát hình sự, tinh thần Lưu Thục Thanh cũng phấn chấn hơn đôi chút: "Phòng ký túc của bọn em ngày nào cũng phân công luân phiên mua bữa sáng, sáng nay đến lượt Tư Miễu. Lúc lấy đồ ăn sáng, em lán vệ sinh một lúc, tới nơi thì Tư Miễu mất . Bởi vì lát nữa bọn em một tiết học quan trọng, sợ muộn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dua-vao-he-thong-thien-ac-dieu-tra-thanh-than/chuong-538.html.]
Nói đến đây, mũi Lưu Thục Thanh cay xè, chực . Thật thời gian cô bạn vệ sinh cũng lâu, tới năm phút, nhưng tính Tư Miễu vốn ruột để ngoài da, hối hả vội vàng nên rõ ràng là đợi . Từ lúc tìm thấy Từ Tư Miễu, cô bạn luôn tự dằn vặt, hối hận vô cùng, tại hôm nay cứ vệ sinh lúc đó cơ chứ. Giá như vệ sinh, thì Từ Tư Miễu chẳng một , cũng chẳng mất tích như thế .
"Trường em bốn nhà ăn, bình thường bọn em ăn sáng ở nhà ăn hai vì gần ký túc xá nhất. Từ tòa nhà của bọn em đó chỉ bộ chừng mười phút là tới."
"Trước bảy giờ mười phút bọn em vẫn còn chat QQ, nhưng đó thì chat nữa, em nhắn tin cũng chẳng rep. Lúc đấy em cũng để ý lắm, thi thoảng xếp hàng lấy cơm mà gặp quen thì thời gian xem điện thoại cũng là chuyện bình thường. Cho đến bảy giờ rưỡi vẫn nhắn , em mới gọi điện, máy đổ chuông nhưng mãi ai nhấc máy."
Lưu Thục Thanh bắt đầu gạt nước mắt: "Nhà ăn hai sáng đông lắm, dù xếp hàng mua đồ thì bốn mươi phút kiểu gì cũng về . đợi mãi thấy động tĩnh gì nên em mới tìm. Đáng nhẽ bọn em đều chung một đường, từ nhà ăn về, em hướng ngược , chắc chắn hai đứa đụng mặt . Thế mà cho đến tận lúc em tới nhà ăn vẫn chẳng thấy bóng dáng ."
"Em hỏi cô múc cơm quen thuộc ở nhà ăn hai, cô bảo vẫn đang giữ phần cơm cho bọn em, tức là Tư Miễu căn bản từng tới đó." Đây chính là căn cứ mấu chốt khiến Lưu Thục Thanh linh cảm Từ Tư Miễu gặp chuyện chẳng lành.
Từ Tư Miễu và Lưu Thục Thanh lớn lên cùng từ nhỏ. Có mấy năm trời lúc còn bé, hai sống chung trong cùng một khu tập thể. Vì đều là con gái nên ngày nào cũng quấn quýt lấy . Mẹ Từ Tư Miễu là một bà nội trợ vô cùng dịu dàng, từ nhỏ rèn cho hai đứa thói quen ăn sáng. Bố Lưu Thục Thanh thì bận rộn, thi thoảng còn ca đêm. Hôm nào nhà máy nhiều đơn hàng, bố cô bạn còn tăng ca lâu mới về.