Lúc , hai ông bà cũng mặt ở đây. Họ đều là những nông dân chân lấm tay bùn chính cống, chừng bốn, năm mươi tuổi. Cặp mắt họ gườm gườm chằm chằm tên phụ trách trang trại, chỉ chờ dám ho he thêm một câu là đàn ông trung niên đen nhẻm, gầy gò sẽ lao ngay lên.
Tên phụ trách vẫn bình chân như vại: "Đồng chí cảnh sát, các vị nhầm lẫn gì chăng? Chúng nào dám cái trò bắt cóc giam giữ khác chứ. Trang trại từ lúc mở cửa đến nay luôn ăn đàng hoàng, bổn phận."
"Có thật thì khám xét mới ." Ngô Đông Diễm lạnh lùng đáp.
Người phụ trách đành gọi bên trong mở cửa. Đội cảnh sát ùa , nhóm Lâm Thư Nguyệt cũng bám sát theo .
Đây là một khu chăn nuôi rộng chừng tám mươi mẫu. Vừa qua cổng là dãy nhà văn phòng và ký túc xá nhân viên cao hai tầng, hai bên bố trí nhà ăn và nhà kho.
Giữa tòa nhà văn phòng một lối dẫn phía . Xuyên qua lối , đập mắt là bãi cỏ xanh mướt, điểm xuyết đó là từng căn nhà kho chăn nuôi. Vài ủng cao su đang bận rộn dọn dẹp quanh quẩn ở đó.
Cảnh sát tản tỏa các hướng, ập từng kho một. Mười phút , bộ đàm của Ngô Đông Diễm vang lên tiếng báo cáo.
"Đội trưởng Ngô, nhà kho 1 bình thường."
"Đội trưởng Ngô, nhà kho 2 bình thường."
"Đội trưởng Ngô, nhà kho 3 bình thường."
"Đội trưởng Ngô, tòa 4..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dua-vao-he-thong-thien-ac-dieu-tra-thanh-than/chuong-515.html.]
Các dãy nhà kho xây dựng san sát thẳng tắp, tổng cộng ba dãy, mỗi dãy năm căn, vị chi là mười lăm căn. Nhà kho mà Lâm Thư Nguyệt ở vị trí rìa ngoài cùng, mang 15.
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Cảnh sát tiếp tục dàn quân rà soát bên ngoài nhà kho, tổ khám xét khu văn phòng cũng báo cáo phát hiện gì bất thường.
Người phụ trách kiểm tra kho 15 là đồng đội mà Ngô Đông Diễm tin tưởng nhất, tin tức của truyền về muộn nhất: "Đội trưởng Ngô, kho 15 bỏ trống, thứ bình thường."
Sắc mặt Ngô Đông Diễm trở nên khó coi. Chị sang Lâm Thư Nguyệt, bởi chị tin tưởng tuyệt đối nguồn tin của cô. Huống hồ, ngay từ lúc thấy gã phụ trách mở cửa niềm nở đón , chị lờ mờ đoán bọn chúng sớm giấu .
Gã phụ trách mỉm: "Đồng chí cảnh sát, bảo chúng mở trang trại ăn đàng hoàng mà. Chị xem, các cũng khám xét chán chê đấy, chẳng là gì ?"
Ngô Đông Diễm vẻ mặt đắc ý của gã, cũng khẩy: "Anh Vương vội gì chứ, chúng còn khám xét xong cơ mà."
Louis và con trai ông - James cũng tới nơi. Trời oi bức, ông bước xuống xe vội rút khăn tay lau mồ hôi. Ánh mắt ông nán một lúc Sở Chung Lâm, Lâm Thư Nguyệt mới sang với Ngô Đông Diễm: "Cảnh sát Ngô, chúng cũng là chỗ quen cũ, chạm mặt bao nhiêu . Cô khám xét trang trại tên thì chí ít cũng đ.á.n.h tiếng một câu chứ?"
Lần Ngô Đông Diễm đến đây là chuẩn kỹ càng từ : "Ông Louis khéo đùa. Từ sáng đến giờ, phía cảnh sát chúng gọi cho ông chục cuộc điện thoại, gọi cả đến công ty, cho vệ sĩ, trợ lý của ông , nhưng chẳng một ai thèm bắt máy. Bất đắc dĩ, chúng mới thế ."
Sắc mặt Louis tối sầm . Tối qua ở trang viên chơi đùa vui vẻ, về đến nhà là ông lăn ngủ say sưa. Sáng dậy thấy hàng loạt cuộc gọi nhỡ của cảnh sát, nhưng ông chẳng buồn bận tâm đến đám cảnh sát phiền phức của Trung Quốc nên phớt lờ.
Thậm chí lúc bọn A Thiểu chạy đến báo cáo chuyện , ông còn lệnh cấm tuyệt đối ai máy. Phải chi mục tiêu bọn cảnh sát nhắm đến là cái trang trại , ông nhấc máy từ đời nào !