Hộp sữa chua với cháo lạnh cô uống cạn sạch khi xuống lầu, ném rác thùng ngay cạnh thang máy. Bước vài bước, Lâm Thư Nguyệt ngược , tới quầy dịch vụ ban quản lý để bắt chuyện với một nhân viên tên Hoàng Tú Miêu.
Ban quản lý của chung cư Tây Giang việc khá trách nhiệm. Ban ngày hai cô gái trực sảnh, đến tối đổi ca cho một ông cụ trông cường tráng, hung dữ.
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Thường thì Lâm Thư Nguyệt lái xe về sẽ qua sảnh lớn, nhưng những lúc lái xe, khi về cô sẽ nán chuyện phiếm với các cô gái ở quầy dịch vụ.
Điều hòa ở sảnh bật mạnh, hai cô gái mặc quần âu đen và áo sơ mi dài tay trực ở đó cũng cảm thấy nóng.
Lâm Thư Nguyệt lấy từ trong túi hai quả đào tươi đặt lên quầy, mở lời chuyện với cô gái đeo thẻ tên Hoàng Tú Miêu n.g.ự.c.
"Tú Miêu , chị nhớ nhà em ở thị trấn Cửu Đường đúng ?"
Hoàng Tú Miêu dậy từ phía quầy dịch vụ, mỉm : "Vâng ạ, nhà em ở thôn Phượng Dao, thị trấn Cửu Đường."
Lâm Thư Nguyệt trí nhớ , thôn Phượng Dao ở thị trấn Cửu Đường cách cái trang trại chăn nuôi xa.
Nụ mặt cô rạng rỡ hơn: "Chuyện là thế , chị họ hàng đang mảng chăn nuôi, mà lợn ở thị trấn Cửu Đường nổi tiếng là đúng ? Bác cứ hỏi thăm chị, bảo chị quen nhiều thì xem giúp xem hộ chăn nuôi nào uy tín ."
Thị trấn Cửu Đường nổi danh với nghề nuôi lợn , thịt lợn Cửu Đường ngoài chợ bán lúc nào cũng đắt hơn chỗ khác. Chuyện nhà nuôi lợn là thật, mấy hôm Lâm Thư Tinh ghé qua thuận miệng với cô, mà định trang trại chăn nuôi chẳng ai khác chính là mợ và cả Lâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dua-vao-he-thong-thien-ac-dieu-tra-thanh-than/chuong-509.html.]
Hiện tại cô lấy chuyện để bắt chuyện với Hoàng Tú Miêu cũng tính là nhảm.
Mắt Hoàng Tú Miêu sáng lên: "Chị nhà báo Lâm ơi, nhà em đang một bầy lợn con, mới đẻ lâu. Đảm bảo khỏe mạnh, chị thể bảo nhà qua nhà em xem thử."
"Ây da, thì quá, đây chị em kết bạn , lát nữa em gửi điện thoại nhà em cho chị, để chị chuyển cho nhà." Lâm Thư Nguyệt lấy điện thoại , Hoàng Tú Miêu sảng khoái cung cấp tài khoản QQ của cho cô.
Hai thêm phương thức liên lạc xong, Lâm Thư Nguyệt nhét điện thoại túi, tiếp tục hỏi: "Tú Miêu , hôm ngang qua mạn Cửu Đường, chị thấy một cái trang trại chăn nuôi to lớn, hoành tráng lắm. Ở đó nuôi cái gì em?"
Trang trại Lâm Thư Nguyệt đến, đám Hoàng Tú Miêu đều cả. Hoàng Tú Miêu đáp: "Cũng ông chủ nào xây trang trại ở đó. Xây hai ba năm , con giống nuôi thì ít nhưng diện tích quây lớn lắm. Đã thế còn ở đấy. Hôm em chợ ngang qua, còn thấy mấy từ trong đó cơ."
Vì ngày thường trang trại luôn đóng kín cửa, nên việc hiếm hoi thấy coi là chuyện lạ, vì thế lúc Hoàng Tú Miêu nghỉ phép về quê, cô bé mang chuyện kể .
"Mẹ em bảo đồ trong trang trại đấy giao cho nhà hàng lớn thành phố, mỗi lợn, gà ở trong đó xuất chuồng là xe tải nhỏ tới chở. Người trong làng mà thèm, dù bán lợn cho lái buôn chắc chắn giá cao như bán cho nhà hàng lớn, nên bạo gan tới hỏi thử. nhận, bảo quy trình chăn nuôi ở trang trại đó học từ nước ngoài, giống với cách chăn nuôi trong nước."
Khi nhắc đến chuyện , Hoàng Tú Miêu còn bĩu môi. Cô bé khá chướng mắt với một , trong mắt bọn họ, nước ngoài đ.á.n.h rắm cũng thấy thơm.
"Nuôi lợn thật hả em, từng thấy lợn ở đó ?" Vừa trải qua vụ án ở nhà tang lễ, Lâm Thư Nguyệt phản ứng căng thẳng.