Đây là bản năng bình thường của con . Trừ phi đứa trẻ khác bế . Hơn nữa kẻ thể dụ dỗ con bé ngoan ngoãn theo mà năng gì, chắc chắn là quen.
Nguồn: Emmay Monkeyd.
"Mọi về nhà lấy đồ nghề, theo tìm." Bí thư làng lên tiếng, những đang xúm xít bên bờ ao liền về nhà, đầy một nốt nhạc vác theo gậy gộc dài với cuốc xẻng bước . Đàn ông đàn bà đều tụ tập một chỗ.
Trong đó, sắc mặt của mấy gia đình từng mất con nhỏ những cô con dâu mới càng trở nên u ám khác thường.
Lâm Thư Nguyệt, Lâm Thư Tinh, Lâu Phượng Cầm cũng bám theo bố La và chị dâu La.
Lâm Thư Nguyệt bật radar thiện ác, cố tình dẫn dắt hướng về phía chỗ vạt áo vụt biến mất hồi sáng sớm.
Đây là một con đường nhỏ dẫn khu rừng ngọn núi phía .
Lâm Thư Nguyệt liếc những đang phía một cái, đó cất giọng hỏi chị dâu La ở bên cạnh: "Chị dâu, con đường nhỏ dẫn chị?"
Chị dâu La lướt qua, đáp: "Cứ thẳng theo con đường nhỏ lên phía , trèo qua cái sườn đèo mặt , chính là ruộng lúa của làng chúng . Băng qua ruộng lúa thêm một đoạn nữa, sẽ đến một bản làng Miêu. Làng của họ con đường khác để ngoài, nên bình thường qua làng chúng ."
Cái sườn đèo mà chị dâu La tới cũng lớn lắm, chẳng qua chỉ là một mô đất gò nhỏ, nhưng cây cối gò đất cao lớn, đa phần là đá sỏi, một con đường nhỏ ngoằn ngoèo uốn lượn men theo triền núi.
Lâm Thư Nguyệt , láo liên quanh, trong chẳng hề điểm gì khác lạ cả.
Lâm Thư Nguyệt dám chắc một điều rằng, kẻ bắt cóc Tiểu Phương, chắc chắn cực kỳ am hiểu bộ khu làng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dua-vao-he-thong-thien-ac-dieu-tra-thanh-than/chuong-372.html.]
Vượt qua sườn đèo, đập mắt Lâm Thư Nguyệt, là những thửa ruộng vuông vức, lúc lúa sắp đến mùa thu hoạch nên ngả sang màu vàng óng ả, một con sông nhỏ rộng chừng một mét uốn lượn chảy vắt ngang qua cánh đồng, một cơn gió nhẹ lướt qua, ruộng lúa cũng hệt như nước sông, tung lên từng đợt sóng nhấp nhô lay động.
Thế nhưng ánh mắt Lâm Thư Nguyệt khi lướt qua cánh đồng lúa, dừng chân tại khu rừng trồng lê ở phía bên sườn đèo.
"Chị dâu. Khu rừng là vườn lê của ông ba chị?" Lâm Thư Nguyệt từ hướng , thể thấy căn nhà nhỏ của ông ba mà hôm qua cô mới ghé qua.
" , nguyên cái mảng đó đều là của ông đấy." Chị dâu La chỉ tay tiện miệng đáp lời.
Lâm Thư Nguyệt : "Đi thôi, chúng sang đó xem thử."
Lâm Thư Nguyệt phía dẫn đầu. Những trong đội tìm kiếm của chị dâu La, phần lớn đều là những chị em phụ nữ khá trẻ tuổi quan hệ thiết với chị dâu La, thấy chị dâu La tiên phong dẫn đầu tiến về phía vườn lê, họ cũng lật đật nối gót theo .
Đi suốt cả một quãng đường, họ chẳng hề thấy điều gì bất thường, họ cho rằng, Tiểu Phương chắc chắn cũng giống như những đứa trẻ mất tích đây trong làng, đều ngã xuống mạch nước ngầm . Chỉ điều hai ngoài làng cứ thích kiếm chuyện rối tung rối mù lên, mà bí thư làng còn tin sái cổ bọn họ nữa chứ. Cũng vì là sống chung trong một ngôi làng, họ mới bất đắc dĩ tìm kiếm cùng, chẳng qua là đắc tội với bí thư mà thôi.
Lâm Thư Tinh liếc những tỏ vẻ cam tâm tình nguyện ở lưng, liền hỏi Lâm Thư Nguyệt: "A Nguyệt, em chắc ?"
Lâm Thư Nguyệt lướt qua tấm màn hình đang lơ lửng mặt, radar thiện ác, hề hiển thị vị trí của hung thủ.
Cô đáp: "Em cũng chắc nữa, cứ xem thử ."
Nhóm nhanh tới vườn lê, vườn lê quây kín bằng hàng rào gỗ, nhưng trong đó hai phiến hàng rào buộc bằng dây kẽm, chỉ cần gỡ hai khúc gỗ , là bọn họ thể chui tọt trong rừng.