Dựa Vào Hệ Thống Thiện Ác Điều Tra Thành Thần - Chương 301

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-09 05:51:51
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lý Minh Phương rõ ràng những pha xử lý cồng kềnh đó của Chu Tường cho mất hết hứng thú với buổi xem mắt .

Chu Tường hề cảm thấy , cũng hề cho rằng bản vấn đề gì, luôn nghĩ buổi xem mắt của với Lý Minh Phương đang diễn suôn sẻ, ngoại trừ sự cố nho nhỏ , nhưng việc đó quan trọng.

Sau khi ăn kha khá thức ăn, uống thêm một chai nước khoáng, Chu Tường cuối cùng cũng bắt đầu vấn đề chính.

Nguồn: Emmay Monkeyd.

"Minh Phương, cô Tôn , hiện tại cô đang việc ở tòa soạn báo đúng ?"

" ." Sau khi gạt bỏ Chu Tường khỏi phận đối tượng xem mắt, Lý Minh Phương khôi phục vẻ tự nhiên phóng khoáng vốn , cô thậm chí khi đáp lời Chu Tường, còn vẫy tay gọi phục vụ, gọi một phần trứng hấp.

Chu Tường mấy đĩa thức ăn mặn bàn hề đụng đũa mấy, cau mày .

"Vậy cô cảm thấy, bản dự định gì cho tương lai ?" Chu Tường hỏi.

"Dự định gì là dự định gì cơ?" Lý Minh Phương bối rối.

"Ý là kế hoạch tương lai của cô đó, cô sẽ định vẽ vời cả đời ở tòa soạn báo đấy chứ?" Chu Tường như thấy câu chuyện gì đó vô cùng hài hước, dù là giọng điệu nụ đều vô cùng khoa trương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dua-vao-he-thong-thien-ac-dieu-tra-thanh-than/chuong-301.html.]

Lý Minh Phương thấy câu , liền cảm thấy vui: "Làm nghề vẽ vời cả đời ở tòa soạn báo thì nào?"

Chu Tường khua môi múa mép: "Chẳng cả, nhưng thấy nhé, tòa soạn báo cô đang nếu là một doanh nghiệp nhà nước thì cũng thôi , đằng là doanh nghiệp tư nhân, căn bản chẳng gì bảo đảm cả, thấy cô việc ở đó chỉ là đang lãng phí sinh mệnh mà thôi. Mức lương bây giờ tuy cao, nhưng nhỡ một ngày tòa soạn phá sản, thì cô thất nghiệp ."

Lý Minh Phương càng vui hơn, cô đặt đũa xuống, ngả lưng ghế, nụ mặt thậm chí còn chẳng buồn qua loa lấy lệ nữa: "Vậy cảm thấy, công việc gì mới là lãng phí sinh mệnh đây?"

Chu Tường bận tâm đến suy nghĩ của Lý Minh Phương, chỉ nghĩ rằng Lý Minh Phương chịu đến xem mắt với , thì cơ bản cô là đối tượng kết hôn của , năng ngày càng tùy tiện: " thấy công việc nhất của phụ nữ, chính là ở nhà chăm chồng dạy con. Giống như , ở nhà chăm sóc cho bố con chu đáo, hy vọng vợ tương lai của cũng giống , là một hiền thục dịu dàng lo toan cho gia đình."

Nụ mặt Lý Minh Phương và Lâm Thư Nguyệt biến mất .

Lý Minh Phương cái bản mặt trông chẳng thể gọi là trai, chỉ miễn cưỡng gọi là và hết sức bình thường của Chu Tường, nghĩ mãi thông thể mặt dày mày dạn thốt câu , thật sự hổ ?

Lý Minh Phương giận lây sang cả dì ba của : "Vậy e là thầy Chu tìm nhầm , là một phụ nữ coi trọng sự nghiệp, cái việc từ chức ở nhà chăm chồng dạy con, sẽ bao giờ ."

Lý Minh Phương cảm thấy bản từ hồi cấp hai vất vả cầm cọ vẽ, đến lúc lên cao đẳng theo học chuyên ngành hội họa, gia đình vì sở thích của cô đổ bao nhiêu tiền của, khi cô còn nhỏ, khóa học vẽ kèm riêng ba mươi tệ một giờ bố cũng chớp mắt mà cho cô học. Đám màu vẽ cọ vẽ dùng để học vẽ đắt đến , bọn họ cũng từng một câu mua.

Bọn họ dốc hết lực để bồi dưỡng cô đến hiện tại, là để cô vì một gã đàn ông mà bỏ việc ở nhà, rửa tay nấu canh.

 

 

Loading...