Bao năm ròng rã hành trình tìm kiếm con cái, Lâu Phượng Cầm luôn dành một sự thương xót đặc biệt cho những đứa trẻ như em Tiểu Đông.
Tiểu Đông và Tiểu Bình đều là những đứa trẻ lòng tự trọng cao và chủ kiến. Lâm Thư Nguyệt tiện tự ý quyết định chúng, bèn : "Để con hỏi thử xem . Nếu con sẽ gọi cho ."
"Được , con hỏi nhanh ."
Lâm Thư Nguyệt phòng kể chuyện với bọn trẻ, còn cố ý nhấn mạnh lý do vì Lâu Phượng Cầm nhiệt tình đến . Chứ khơi khơi quan tâm thái quá với thiết, kiểu gì cũng thấy sai sai.
Tiểu Bình và Tiểu Hoa đều ấn tượng về Lâu Phượng Cầm. Cậu suy nghĩ một lát : "Vậy thì phiền cô ạ."
Thực Tiểu Bình cũng đang cân nhắc chuyện . Bệnh viện cách nhà xa, Tiểu Hoa thì quá nhỏ. Tiểu Đông đ.â.m vì cớ gì cũng rõ. Cậu thật sự yên tâm khi để hai họ ở đây hoặc để con bé ở nhà một .
Tiểu Bình mím môi : "Vốn dĩ em định mở miệng nhờ chị A Nguyệt giúp bọn em mấy hôm nay đấy ạ."
Tiểu Bình tuy lòng tự trọng cao, nhưng hiểu chuyện, tự lượng sức . Việc gì , nên lúc nào, trong lòng tỏ tường như trăng sáng.
Cậu sẽ cậy mạnh, cũng cố đ.ấ.m ăn xôi. Cuộc đời của ba em cho phép chúng bước sai dù chỉ một bước.
Lời của khiến Lâm Thư Nguyệt sửng sốt, đó càng thêm phần tán thưởng.
Với sự giác ngộ của Tiểu Bình, tương lai của chắc chắn sẽ hề tầm thường.
"Thế để chị gọi điện cho chị."
"Dạ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dua-vao-he-thong-thien-ac-dieu-tra-thanh-than/chuong-1042.html.]
Lâm Thư Nguyệt gọi điện cho xong xuôi thì Tiểu Hoa dọn dẹp rác rưởi đấy. Chẳng cần ai nhắc nhở câu nào, con bé lạch bạch chạy chỗ thùng rác ngoài hành lang vứt gọn .
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Người đàn ông trung niên chăm bệnh ở giường bên cạnh cũng bưng hộp cơm từ ngoài tới: "Cô em, em gái cô ngoan ghê cơ."
"Dạ , ngoan lắm ạ."
Lâm Thư Nguyệt xoa đầu Tiểu Hoa: "Tiểu Hoa, cả mấy hôm nữa mới viện . Em sang nhà chị ở tạm mấy hôm nhé, đợi hôm nào cả viện, chị đưa em về, chịu ?"
Tiểu Hoa còn quá nhỏ, mới sáu tuổi đầu, ăn ngủ ở bệnh viện chẳng t.ử tế. Tiểu Bình lo cho Tiểu Đông còn chật vật, bắt chăm thêm Tiểu Hoa nữa thì khó khăn vô cùng. Để con bé ở nhà một càng , cái gã "chú" với "dì" của con bé còn là quỷ, lỡ xảy chuyện gì thì ?
Suy tính , Lâm Thư Nguyệt vẫn cảm thấy đưa Tiểu Hoa về nhà là hợp lý nhất. Nhà cô đông , cũng chẳng ai khó tính, Tiểu Hoa sang đó A Dương, Tiểu Nghệ với Bình Bình chơi cùng.
Tiểu Hoa ngước Lâm Thư Nguyệt, Tiểu Bình và Tiểu Đông đang giường bệnh, vẻ mặt vô cùng rối rắm.
Tiểu Bình phóng ánh mắt đầy ơn về phía Lâm Thư Nguyệt, đó chăm chú Tiểu Hoa, chờ đợi quyết định của con bé.
Cậu và Tiểu Đông đều thương yêu Tiểu Hoa, chuyện sai. họ hề nuôi dưỡng Tiểu Hoa thành một đứa trẻ ngây thơ chẳng mùi đời. Trong hầu hết các tình huống, họ luôn chừa gian để Tiểu Hoa tự suy nghĩ và đưa quyết định.
Tiểu Hoa yên lặng suy nghĩ một hồi lâu, đó : "Anh hai, em theo chị A Nguyệt đây. Anh ở nhớ chăm sóc cả cho cẩn thận nhé. Lúc nào cả khỏe thì đến đón em nha."
Tiểu Hoa tuy còn nhỏ nhưng đặc biệt hiểu chuyện. Nó ở viện chẳng giúp tích sự gì, còn vướng chân hai. Anh chăm cả để mắt tới nó.
Bởi , dẫu vô cùng lưu luyến, Tiểu Hoa vẫn quyết định theo Lâm Thư Nguyệt.