Trời nhá nhem tối, Lâm Thư Nguyệt và Hàng Gia Bạch theo ba em về nơi ở của tụi nhỏ.
Đó là một căn nhà cấp bốn, tính cả sân thì đến sáu bảy chục mét vuông. Hai gian nhà chính ghép bé xíu xiu.
Trong sân trồng nhiều rau, quét dọn vô cùng sạch sẽ. Chỗ nấu ăn là một cái lán tạm bợ dựng ngay cạnh cổng .
Lâm Thư Nguyệt Tiểu Hoa mời nhà. Căn nhà vỏn vẹn hai gian, gian trong là phòng của Tiểu Hoa, lớn lắm, chỉ độ mười mét vuông. dọn dẹp tươm tất, bàn còn để vài quyển sách.
Gian ngoài, tít tận cùng là một chiếc giường ghép bằng gạch và ván gỗ. Trên chiếc bàn cạnh giường bày la liệt đồ thủ công đang dở, gần phía cửa là một chiếc sô pha rách nát bươm, chiếc bàn sô pha cũng gãy mất một chân, dùng đồ kê lên cho vững.
Ngôi nhà cũ kỹ rách nát, chật chội, nhưng sạch sẽ gọn gàng. Trên tường còn dán hai tấm giấy khen, đó là phần thưởng nhà trẻ công lập bên cạnh phát cho Tiểu Hoa.
Đưa ba em về đến nhà, Lâm Thư Nguyệt và Hàng Gia Bạch định cáo từ. Nhóm Tiểu Đông nằng nặc giữ hai ở dùng bữa, nhưng hai vẫn từ chối.
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Lâm Thư Nguyệt liếc qua chum gạo của tụi nhỏ, trong đó chẳng còn bao nhiêu gạo nữa.
Trước khi , Lâm Thư Nguyệt điện thoại của đưa cho Tiểu Hoa, cô bé cẩn thận kẹp tờ giấy trong sách.
Trên đường về, Lâm Thư Nguyệt hỏi Hàng Gia Bạch: "Sao ba đứa mến thế?"
"Lúc Tiểu Hoa năm sáu tháng tuổi sốt cao giữa đêm. Tiểu Đông hồi đó vẫn còn nhỏ xíu, trong chẳng đồng bạc nào, bé ôm Tiểu Hoa chạy đến bệnh viện, hết cách mới gọi điện cho ."
"Lúc đó đang ngủ, điện thoại xong vội lồm cồm bò dậy, dẫn tụi nhỏ chạy ngược chạy xuôi lo giấy tờ thủ tục suốt cả đêm trong viện."
"Sau đợt ốm đó, tụi nhỏ ơn lắm. Phàm là những việc yêu cầu thì tụi nó hầu như bao giờ từ chối. Anh mua đồ đạc gì cho tụi nó, tụi nó cũng ngoan ngoãn nhận lấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dua-vao-he-thong-thien-ac-dieu-tra-thanh-than/chuong-1022.html.]
"Đến ngày lễ Tết, còn nhận quà tụi nhỏ tặng nữa. Có lúc là đồ thủ công tự , lúc là mấy bó rau tụi nó tự trồng, là chút hoa quả mua ngoài chợ. Lần nào nhận quà của tụi nhỏ, cũng thấy ấm áp trong lòng."
" là những đứa trẻ ngoan ngoãn. Nếu em mà quen tụi nhỏ, chắc chắn bà sẽ thích mê cho xem." Lâu Phượng Cầm yêu trẻ con, mà mấy đứa bé nhân cách thế thì bà càng thương hơn nữa.
Hàng Gia Bạch nhớ đến Lâu Phượng Cầm, cũng mỉm : "Mẹ cũng thích lắm, mùa thu năm nào cũng gửi nấm khô lên cho ba em đấy."
Hai nắm tay , thả bộ đường. Ánh đèn đường kéo dài bóng hai đổ xuống mặt đường.
"A Nguyệt, em còn nhớ sư Tả Hướng Phong của ?"
Tả Hướng Phong, sư của Hàng Gia Bạch, cũng chính là bạn trai của nạn nhân Thạch Mộc Viện trong vụ án điêu khắc, một nghiệp trường cảnh sát nhưng cảnh sát mà văn.
"Anh buồn , em Alzheimer mà nhớ chứ? Anh ? Gần đây tâm trạng khá hơn ?"
"Anh hồi phục nhanh lắm. Thầy kể, sư nốt cuốn sách dang dở xong là đơn xin đội ngũ cảnh sát, đó trở thành một lính phòng chống ma túy ."
"Lúc mới về định hẹn ăn với bữa cơm mà chẳng liên lạc ." Bao nhiêu bùi ngùi xót xa Hàng Gia Bạch dành cho sư đều gió cuốn bay.
"Cảnh sát phòng chống ma túy nguy hiểm lắm, chuyển sang mảng đó?"
"Hồi xưa còn học, chuyên ngành nhất ngoài hình sự thì chính là phòng chống ma túy. Anh cảnh sát phòng chống ma túy, cũng bất ngờ."
Hai xong câu thì ngược chiều tới, bèn chuyển sang chủ đề khác. Đi ăn tối chung hai mới vòng xem bộ phim mà đó xem.