Nhiễm Mạn Mạn nhạt: " cứ ngỡ sẽ nhẫn nhục cái gia đình bệnh hoạn lâu nữa, ngờ sự việc xảy bao lâu thì Ngụy Vinh Trăn lăn đùng c.h.ế.t. Bên ngoài thì đồn đại ổng nhồi m.á.u cơ tim, nhưng nhà thì thừa hiểu, ổng c.h.ế.t bụng gái. Nếu , Hình Nguyệt Nha gì đến nỗi tức hộc m.á.u mà tai biến liệt nửa ?"
Ngụy Vinh Trăn nhờ con ch.ó điên Hình Nguyệt Nha c.ắ.n càn dọn đường phía , cộng thêm cái mác cán bộ liêm chính thanh bạch, luôn giữ trong sạch mắt ngoài, nhưng sự thật thì ? Kể từ khi chuyển ngành, Ngụy Vinh Trăn bao giờ thiếu vắng đàn bà bên ngoài, hết cô đến cô khác. Hầu hết đều còn trẻ, học sinh cấp ba, sinh viên đại học thiếu. Còn ở nhà thì Ngụy Vũ. Hình Nguyệt Nha suốt ngày tất tả chạy ngược chạy xuôi đ.á.n.h ghen, thì cũng đang đường đ.á.n.h ghen.
Ngoài đường thể quản xuể thì ở nhà chỗ xả giận, thế là bà bày đủ trò hành hạ Ngụy Vũ, chỉ cần Ngụy Vũ sống bằng c.h.ế.t là bà thấy hả hê.
Một đôi cẩu nam nữ bệnh hoạn. Mỗi nghĩ đến mấy chuyện , Nhiễm Mạn Mạn c.h.ử.i thầm trong bụng.
Càng kể, Nhiễm Mạn Mạn càng phá lên, nhưng nụ dần trở nên gượng gạo. Bởi cô sực nhớ , khi Ngụy Vinh Trăn c.h.ế.t, Ngụy Vũ tạt qua nhà một , vài ngày thì lão tỏi.
Liếc Ngô Đông Diễm, cô giấu nhẹm tình tiết . Cuộc đời Ngụy Vũ quá bi t.h.ả.m , cô thể đẩy nó xuống vũng bùn sâu hơn nữa.
"Cảm ơn chị Nhiễm hợp tác." Ngô Đông Diễm khi nắm bắt tình hình, thấu hiểu tận cùng nỗi khổ của Ngụy Vũ, liền lời cảm ơn Nhiễm Mạn Mạn và gập sổ .
Nhiễm Mạn Mạn bước khỏi phòng, để mặc Ngô Đông Diễm phía . Cô chân thành cầu mong Ngụy Vũ thể cao chạy xa bay.
Ngụy Lượng đen mặt cô , nhưng cô nào bận tâm. Cô chẳng thèm quan tâm sống c.h.ế.t của Hình Nguyệt Nha, thậm chí trong thâm tâm cô còn mong mụ c.h.ế.t quách cho rảnh nợ. Hôm nay cô bám theo Ngụy Lượng đến đây, mục đích duy nhất là để xem mụ c.h.ế.t t.h.ả.m .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dua-vao-he-thong-thien-ac-dieu-tra-thanh-than/chuong-1000.html.]
Nhiễm Mạn Mạn ném cho Ngụy Lượng cái khinh bỉ bỏ . Mặt Ngụy Lượng lúc thì đen như đ.í.t nồi, lúc đỏ gay gắt, vội vàng đuổi theo. Cô và Ngô Đông Diễm hiệu liên lạc bằng điện thoại cũng bước ngoài.
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Ngoài trời tạnh mưa, gió bắc thổi tới mang theo lạnh buốt giá. Dù còn hơn nửa tháng nữa mới đến Tết, nhưng dường như khí Tết tràn ngập, vài nhà treo l.ồ.ng đèn đỏ cửa.
Ngụy Lượng đuổi kịp Nhiễm Mạn Mạn ngay cửa một nhà treo l.ồ.ng đèn đỏ phía cục cảnh sát.
"Mạn Mạn, em gì với cảnh sát ?" Ngụy Lượng nắm c.h.ặ.t lấy tay Nhiễm Mạn Mạn.
Nhiễm Mạn Mạn thể nữa, bực tức giằng tay : " gì thì nấy, còn gì nữa?"
Ngụy Lượng đăm đăm Nhiễm Mạn Mạn. Sự khó chịu hiện rõ mặt cô như hàng vạn nhát d.a.o cứa tim . Họ yêu từ thời đại học, từng ngỡ sẽ nắm tay cô đến đầu bạc răng long, ai ngờ, từng coi là tất cả, giờ đây đối thoại với chỉ là sự chán ghét.
"Mạn Mạn, em đổi như ?" Ngụy Lượng vô cùng đau khổ, Nhiễm Mạn Mạn bằng ánh mắt tuyệt vọng.
Nếu là mười năm , thấy biểu cảm của Ngụy Lượng, cô sẽ thấy đau lòng. Nếu là tám năm , cô sẽ dỗ dành . Nếu là năm năm , cô sẽ thề non hẹn biển, hứa sẽ mãi mãi kề bên, cùng vượt qua bão giông.
Nếu là ba năm , cô sẽ c.h.ử.i rủa sự giả tạo của Ngụy Lượng, hận thể bóp c.h.ế.t . giờ đây, cô thể bình thản đối mặt với cảm xúc của .