Đứa Trẻ Lạc Mất Dưới Gốc Hoa Hòe - Chương 175

Cập nhật lúc: 2026-01-07 08:42:51
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKUALKemA1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kiều Viễn Chí gật đầu: "Trên ông Hứa nhiều phẩm chất đáng để thế hệ chúng học hỏi."

Lời của nghiêm túc, nhưng Lưu Hồng Vũ xưa nay chút ngông cuồng, hiếm khi trêu chọc, mà gật đầu: " , nếu đổi , chắc chắn nghị lực để đóng quân ở tiền tuyến xây dựng quốc phòng."

Con gái mất tích mười một năm , nào còn tâm trí nghiên cứu gì? ông Hứa kiên trì .

Bên nhà họ Hứa, đợi hết, cùng giúp chị Lâm dọn dẹp bàn ăn và bát đĩa, Thẩm Phụng Nghi liền với Từ Hiểu Lam: "Lần gặp là khi nào, cùng chụp một tấm ảnh chung , lát nữa cô cũng mang về cho bố Khánh Nguyên xem."

Từ Hiểu Lam : "Vâng!"

Tần Vũ vội vàng dùng xi đ.á.n.h giày lau đôi giày da cũ của chồng, chút đau lòng : "Sao một đôi giày t.ử tế cũng mua? Đôi giày nữa, sắp rớt đế ."

Hứa Cửu Tư : "Thường ngày đều ở phòng thí nghiệm, cũng nghĩ đến những chuyện , cố gắng một chút vẫn ."

Tần Vũ chút bất đắc dĩ, nghĩ lát nữa sẽ mua cho chồng một đôi giày mới, lúc lấy tiền và phiếu, suy nghĩ một chút, lấy thêm một ít, định mua cho Khánh Nguyên một đôi.

Hai gia đình tiên đến Tiệm ảnh Âu Lập ở phố dài Tây Tứ, chụp một tấm ảnh chung lớn, Hứa Tiểu Hoa và bố , bà nội chụp một tấm ảnh chung, cùng Từ Khánh Nguyên, Từ Hiểu Lam chụp một tấm.

Theo yêu cầu của Tần Vũ, chụp cho Tiểu Hoa và Từ Khánh Nguyên một tấm ảnh bán . Trước đây lúc chụp ảnh chung, Hứa Tiểu Hoa còn cảm thấy gì, đợi lúc chụp riêng với Khánh Nguyên, mặt chút tự nhiên.

Nhiếp ảnh gia gọi cô mấy , "Đồng chí nữ, một chút nhé?" "Không thể cứng như , tự nhiên một chút."

Nói đến mức mặt Hứa Tiểu Hoa đỏ lên, lầu Từ Hiểu Lam nhẹ giọng với Tần Vũ: " nhớ lúc chụp ảnh cưới, cũng như ."

Tần Vũ chút cảm khái : "Thoắt một cái, Tiểu Hoa Hoa nhà lớn như ." Những năm , bà bận rộn tìm con gái, ngày tháng đều sống trong mơ hồ, bây giờ nghĩ , hình như thời gian cứ thế trôi qua, trong lòng thầm niệm: Hy vọng con gái , thể tận hưởng tuổi thanh xuân của , thể trải nghiệm những điều thế gian .

Đợi nhiếp ảnh gia sắp xếp xong, Tần Vũ lập tức đến yêu cầu in thêm mấy tấm, nhiếp ảnh gia : "In thêm một tấm là 5 hào 2 xu, cần mấy tấm?"

Giá rẻ, nhưng Tần Vũ lập tức đồng ý, "Cần ba tấm," với Từ Hiểu Lam: "Cô mang về một tấm, bên giữ một tấm, cho Tiểu Hoa và Khánh Nguyên giữ một tấm."

Từ Hiểu Lam gật đầu, "Cứ theo lời chị Tần , lát nữa bố Khánh Nguyên thấy, chắc chắn sẽ vui."

Ra khỏi tiệm ảnh, Từ Hiểu Lam thăm chị họ bên ngoại, liền .

Tần Vũ đưa gia đình thẳng Trung tâm thương mại Tây Tứ, với Tiểu Hoa: "Mua cho bố con một đôi giày da, đế giày của ông sắp rớt , cũng là mấy hôm nay Kinh thị tuyết, nếu thấy ông chân trần về nhà." Bà những năm , tâm tư đều dành cho việc tìm con gái, đối với chồng cũng quan tâm đủ. Mà Cửu Tư, là một lòng một với nghiên cứu khoa học.

Thẩm Phụng Nghi lúc mới chú ý đến đôi giày của con trai, cũ nát đến mức hình dạng, hỏi: "Cửu Tư, về ở bao lâu?"

Hứa Cửu Tư đắn đo : "Chắc là nửa tháng ."

Thẩm Phụng Nghi trong lòng khẽ yên tâm, : "Vậy nhà chúng cũng thể đón một cái Tết đoàn viên ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dua-tre-lac-mat-duoi-goc-hoa-hoe/chuong-175.html.]

Thẩm Phụng Nghi cũng : "Khánh Nguyên, tấm lòng của dì Tần con, ngày vui, từ chối."

Từ Khánh Nguyên đáp: "Vâng, cảm ơn dì Tần và bà nội." Cùng Hứa Cửu Tư sang một bên thử.

Bên , Tần Vũ đang chuyện với chồng và con gái, đôi giày nào quầy trông cũng khá , bỗng gọi bà: "Tần Vũ!"

Tần Vũ đầu , thấy là bạn học cũ Liễu Tư Chiêu mà bà gặp ở cửa hàng giày da 2 Kinh Thị một thời gian , khẽ gật đầu: "Tư Chiêu, thật trùng hợp, hôm nay gặp."

Liễu Tư Chiêu một , " từ xa thấy giống cô và con gái cô, liền thử gọi một tiếng." Lại đ.á.n.h giá Hứa Tiểu Hoa một chút: "Con bé nhà cô, dạo trông khỏe mạnh hơn nhiều, trông tinh thần hơn ."

Thấy cô khen Tiểu Hoa, nụ mặt Tần Vũ chân thật hơn một hai phần, "Vâng."

Lúc , Hứa Cửu Tư và Từ Khánh Nguyên thử giày xong tới, Liễu Tư Chiêu hỏi: "Hai vị là?"

"Chồng và con rể tương lai của nhà ."

Liễu Tư Chiêu kinh ngạc liếc Hứa Tiểu Hoa, giơ tay khẽ che miệng: "Tần Vũ, nhà cô vội vàng thế ? Con gái cô năm nay mới mười bảy mười tám tuổi ?"

Tần Vũ gật đầu, ", mới mười bảy, bọn trẻ tự duyên phận, sớm định xuống, gia đình cũng yên tâm hơn." Đã tổ chức tiệc đính hôn cho con gái, Tần Vũ định giấu giếm bên ngoài.

Mắt Liễu Tư Chiêu khẽ lóe lên, nhẹ giọng hỏi: "Đối tượng của con gái cô, ?" Cô nghĩ, chắc chắn là chút tương lai, nếu Tần Vũ nhanh như định cho con gái.

Nghĩ đến , vẻ ngoài nghèo túng, tồi tàn của Tần Vũ và con gái, nghi ngờ là Tần Vũ tự nếm trải cái khổ của "vợ chồng nghèo trăm sự buồn", cho nên tìm cho con gái một đối tượng .

Quả nhiên liền Tần Vũ : "Chưa nghiệp, đang học ở Kinh Đại."

Liễu Tư Chiêu hỏi: "Vậy gia đình ở ?"

Tần Vũ thấy vẻ mặt xem kịch của cô , chút kiên nhẫn còn , trong phút chốc còn, nhàn nhạt : "Tư Chiêu, chúng chuyện nhé, hôm nay gia đình chúng còn dạo, sắm sửa ít đồ Tết!" Nói , cũng đợi Liễu Tư Chiêu phản ứng, hỏi chồng: "Cửu Tư, giày chân ? Khánh Nguyên, của con thì ?"

Liễu Tư Chiêu thấy Tần Vũ lưng với , trong lòng chút vui, bỏ .

Đợi về nhà, thấy chồng đang báo trong phòng khách, nhịn nhịn, vẫn mở lời: "Lão Vệ, hôm nay gặp ai ?"

Vệ Minh Lễ đầu cũng ngẩng lên hỏi: "Ai ?"

Liễu Tư Chiêu thấy vẻ mặt quan tâm của ông, hừ một tiếng: "Người Tần mà năm đó cố gắng hết sức cũng theo đuổi , ôi, thật là khác xưa, năm đó bản , coi trọng Vệ Minh Lễ, tìm một thằng nghèo lấy, bây giờ ấn đầu con gái , tìm một con rể tương lai, con gái cô mới mười bảy tuổi!"

 

 

Loading...