Đùa Nhau À? Ái Phi Của Bổn Vương Vẽ Gì Được Nấy - Chương 102

Cập nhật lúc: 2026-03-16 14:48:45
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Văn Hải lập tức giơ đao đỡ lấy.

Hai bắt đầu giao đấu ngay trong Ngự Thư Phòng.

Chiêu thức của Cao Duệ Phong khí thế hùng hồn, tấn công rầm rộ.

Còn thị vệ Văn Hải thì pháp linh hoạt.

Hai bên mà đấu ngang tài ngang sức.

Khi di chuyển, chiếc chân giả của Cao Duệ Phong vụng về, nhưng công phu tay ông bù đắp nhược điểm .

Chỉ cần ông ngã xuống, vẫn là một mãnh tướng.

“Dừng!” 

Hoàng thượng cũng thấy đủ.

Hai đồng loạt thu chiêu.

Văn Hải chắp tay thi lễ: “Cao tướng quân quả nhiên danh bất hư truyền.”

Hoàng thượng phất tay cho hai thị vệ lui .

“Cao ái khanh, hôm nay ngươi cung, quả thật khiến trẫm một phen kinh ngạc. Những năm qua ngươi ở nhà tĩnh dưỡng cũng lâu. Trẫm ngươi chia sẻ gánh nặng với trẫm, nhưng nay ngươi thể như chiến trường g.i.ế.c giặc nữa. Vậy thì cho trẫm , ngươi gì?”

Hoàng thượng sớm mục đích Cao Duệ Phong cung.

Nhàn rỗi bao năm, tuy mang danh Đại tướng quân nhưng chỉ là hư hàm, thực quyền. Địa vị trong kinh của ông dần quên lãng.

Giờ đây ông thể , võ nghệ vẫn còn, dù chân bất tiện, nhưng vẫn mạnh hơn nhiều so với các văn thần.

Miễn là thể vấn đề lớn, cũng tàn phế quá nặng, thì còn xa mới đến tuổi để ông cáo lão.

Cho nên tất nhiên Hoàng thượng sắp xếp cho ông một chức vụ.

“Hoàng thượng, thần tuy là võ tướng nhưng cũng ít sách. Giờ thể đến chiến trường, nhưng thần vẫn thể chút việc nhỏ.

Thần kết bè với văn quan, cũng giao hảo với võ tướng, chỉ những việc Hoàng thượng giao phó. Mong Hoàng thượng thành .”

Nói xong, Cao Duệ Phong khom hành lễ.

Hoàng thượng khẽ nhướng mày.

Lão Cao chuyện khéo thật.

Không kết bè với văn quan, giao hảo với võ tướng, chỉ còn Ngự Sử Đài  chuyên giám sát bách quan.

Công việc quả thật hợp với ông .

Mèo Anh Đào

“Được. Trẫm sẽ sắp xếp ngươi Ngự Sử Đài, nhậm chức Giám sát Ngự sử.” 

Hoàng thượng cao giọng tuyên bố.

“Thần Cao Duệ Phong tạ bệ hạ ân điển.” 

Lời đề nghị của Bắc Bình Vương quả thực vô cùng thỏa đáng.

Hoàng thượng gần như do dự mà chuẩn ngay.

Giám sát Ngự Sử là hàng ngũ phẩm, đủ tư cách triều nghị sự.

Danh hiệu Đại tướng quân của ông vẫn giữ nguyên, hoàng cung cũng thuận tiện.

Hoàn hảo.

Hoàng thượng ngay chỉ dụ, sai đưa đến Ngự Sử Đài.

Từ đó, vị Đại tướng quân từng khiến kính sợ nay trở thành Giám sát Ngự Sử, khiến bách quan đều e ngại ông dâng sớ vạch tội.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dua-nhau-a-ai-phi-cua-bon-vuong-ve-gi-duoc-nay/chuong-102.html.]

Cùng lúc đó, tin tức Cao Đại tướng quân chỉ dựa một chiếc chân giả mà vẫn thể đấu ngang tay với thị vệ ngự tiền cũng nhanh ch.óng lan truyền khắp kinh thành.

Sắp đến Tết, thời tiết cũng ngày một lạnh hơn, tình hình thì e rằng chẳng bao lâu nữa sẽ tuyết rơi.

Ngoài những lúc đến Mạc trạch châm cứu cho Bàng sơn trưởng theo lịch hẹn, còn Tô Hội hầu như khỏi cửa.

Tình trạng của Ứng Thiên Thịnh càng ngày càng khó khống chế. Khi nàng rằng trong vòng ba tháng thể giải cổ cho , nhưng giờ thể chờ lâu đến .

May dị năng của Tô Hội tiến bộ nhanh, chỉ trong vỏn vẹn hai tháng tăng liền hai cấp.

Mấy ngày nay, nàng dành phần lớn thời gian để vẽ thứ dùng để giải cổ cho Ứng Thiên Thịnh.

Vẽ thứ đó thực sự hao tổn tâm lực vô cùng.

Mỗi ngày nàng chỉ dám dùng cạn linh khí hấp thụ dùng cạn liên tục ba . Nếu quá mức, nàng sẽ mệt đến mức thổ huyết.

Nhờ sự cố gắng ngừng , thứ nàng cần vẽ cũng sắp thành.

Nàng hy vọng thể giải cổ cho khi năm mới đến. Nếu , mạng sống của lúc nào cũng như treo lưỡi đao, chỉ chực chờ khoảnh khắc rơi xuống.

Hoàng thượng và Thái hậu vẫn ngừng gia tăng nguồn lực tìm kiếm thần y cho . bài học đó, thử hỏi còn đại phu dân gian nào dám tìm đến?

Bao nhiêu ngày trôi qua, một vị thần y nào xuất hiện.

Còn lý do để giải thích vì Ứng Thiên Thịnh vẫn còn sống thì đổi đổi mấy .

Khi thì thị vệ trong phủ truyền nội lực giúp kéo dài mạng sống.

Khi thì bảo tìm loại t.h.u.ố.c nào đó thể tạm thời khống chế độc tính.

Hoặc Khấu thần y nghiên cứu phương t.h.u.ố.c mới.

mỗi thái y đến bắt mạch, kết luận vẫn chỉ một rằng cái c.h.ế.t của gần.

Vì thế, trái tim Hoàng thượng và Thái hậu vẫn luôn treo lơ lửng, lúc nào thật sự yên tâm.

Tô Hội đang chăm chú vẽ thì bên ngoài truyền đến tiếng kêu thất thanh của Phương Hiểu.

“Tiểu thư, xong ! Không thấy hai con chuột đất nữa! Nô tỳ đóng c.h.ặ.t l.ồ.ng mà!”

Mấy nha trong viện thích đôi chuột . Họ nuôi mấy ngày, giờ chúng bỗng nhiên biến mất, thật đáng tiếc.

Tô Hội mở cửa bước , liền thấy mặt mày Phương Hiểu buồn bã như sắp .

“Nuôi mấy ngày ?” 

Tô Hội gần như quên mất vẽ chúng từ khi nào.

Phương Hiểu ủ rũ đáp: “Gần tám ngày .”

Đây là đầu tiên nàng nuôi một con vật nhỏ như , thực lòng yêu thích.

Vừa nàng định cho chúng thêm ít thức ăn, nào ngờ mở l.ồ.ng thì bên trong trống .

Tô Hội vỗ nhẹ vai nàng : “Được , đừng trưng bộ mặt đó nữa. Lát nữa bắt cho ngươi hai con khác.”

Mắt Phương Hiểu lập tức sáng lên: “Thật ?”

Cũng chẳng tiểu thư bắt chúng ở , nàng từng bắt con nào?

[Tám ngày? Không tệ.]

Lần đầu Tô Hội vẽ, chúng chỉ tồn tại vài canh giờ. So với khi , tiến bộ hiện tại quả thật nhỏ.

Đợi vẽ xong thứ để giải cổ, nàng sẽ thử vẽ những con vật lớn hơn.

 

Loading...