Dụ Hôn - Chương 383

Cập nhật lúc: 2026-02-12 15:04:48
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vì nhiều lý do, mối tình bí mật của Khương Hữu Dung và Dung Ngộ cứ thế bắt đầu. Không thể cho khác , chỉ là Khương Hữu Dung hình dung cảnh ba đàn ông nhà họ Khương và Dung Ngộ ở bên , e rằng sẽ gây náo loạn một trận.

thì về vai vế thì Dung Ngộ là chú của cô .

Tháng mười, nhà họ Lục song hỷ lâm môn, Lục Du Châu và Lục Bắc Đình cùng tổ chức đám cưới. Khương Hữu Dung và Dung Ngộ, một là phù dâu của Giản Cam, một là phù rể của Lục Bắc Đình, cùng chứng kiến tình yêu lãng mạn của hai cặp đôi đến một kết thúc hảo.

Tháng 11, cuối thu, các khóa học năm thứ tư của Khương Hữu Dung ít, nhân lúc phim mới của Dung Ngộ bắt đầu , cô chạy đến quấn quýt với .

Buổi tối Dung Ngộ đưa cô về khu Vị Thủy, cặp đôi đang trong giai đoạn yêu nồng cháy luôn khó rời xa . Trong xe, Khương Hữu Dung hôn đến mềm nhũn, gần như thiếu oxy. Khi một nụ hôn sắp kết thúc, cửa xe đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa dồn dập, Khương Hữu Dung theo phản xạ đầu , khóe môi còn ướt át, khi thấy khuôn mặt của ông cụ Khương ngoài cửa sổ, cô lập tức sợ đến tê liệt.

“Khương Hữu Dung! Cháu xuống đây cho !”

Trong đầu Khương Hữu Dung chỉ hai chữ.

Toi .

Bị bắt quả tang .

Hai từ xe xuống, tay nắm tay từ từ theo ông cụ. Khương Hữu Dung bình tĩnh , nhà liền nặn một nụ : “Ông nội, ông ngoài buổi tối thế .”

“Nếu ngoài thì bắt gian tình của hai đứa?” Ông cụ tức đến phun khói.

Khương Hữu Dung: “…”

“Chú Khương…” Dung Ngộ kịp thời dừng , đổi cách xưng hô, “Ông nội, như ông nghĩ ạ.”

Nghe thấy tiếng “ông nội” của Dung Ngộ, ông cụ suýt nữa tức đến ngất .

“Chứ là ý gì? Bố cháu giục cháu tìm vợ, cháu tìm đến nhà họ Khương của !” Ông cụ xuống thấy hai tay họ nắm c.h.ặ.t lấy , cơn tức càng dâng cao, “Cháu hai đứa cháu trai cháu gái của đều gọi cháu một tiếng chú ?”

Khương Hữu Dung phản bác: “ bọn cháu quan hệ huyết thống.”

“Bố của và ông của con là em sinh t.ử trong quân đội!” Ông cụ nghiêm giọng .

Khương Hữu Dung: “…”

“Chuyện gì ?” Khương Hình thấy động tĩnh từ phòng việc liền bắt gặp cảnh tưởng hoa mắt.

Dung Ngộ rút kinh nghiệm, mở miệng gọi ai.

“Định công khai ?” Khương Bách Xuyên thong thả từ lầu xuống.

Khóe miệng Khương Hữu Dung co giật.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/du-hon/chuong-383.html.]

“Để trải nghiệm một chút buổi ‘xét xử’ nổi tiếng của nhà họ Khương.” Khương Hữu Dung lén lút với .

Ông cụ thấy lời của Khương Bách Xuyên, nghiêm nghị : “Cháu từ lâu ?”

Vẻ mặt Khương Bách Xuyên như thường: “Đêm về, thiếu nữ mơ mộng, tháng trong đám cưới của nhà họ Lục còn liếc mắt đưa tình với , cũng khó.”

Khương Hữu Dung: “…”

“Chờ một chút, để bố sắp xếp .” Khương Hình im lặng tiêu hóa một lúc, “Con, và nó, ở bên ?”

Khương Hữu Dung dắt Dung Ngộ xuống, bình tĩnh gật đầu: “À, ở bên từ tháng 4 năm nay, nhưng thích con từ lâu .”

“Cái …” Khương Hình vỗ trán, “Đây là chuyện gì , Tết năm ngoái còn thích tiểu thịt tươi , bây giờ tìm một…”

Khương Bách Xuyên liếc , tiếp lời: “Ông chú già.”

Dung Ngộ lý, khóe miệng khẽ co giật.

Ải của nhà họ Khương quả thật dễ qua.

Chuyện tối nay ngay lập tức truyền đến tai Dung Hằng và Trần Ngọc, hai ở nhà một lúc lâu mới từ trong lượng thông tin khổng lồ hồn.

Thứ nhất, con trai độc của họ cuối cùng cũng bạn gái.

Thứ hai, đối tượng nhỏ hơn mười tuổi, vẫn còn đang học đại học.

Thứ ba, đối tượng là viên ngọc quý tay của nhà họ Khương, cháu gái cưng của ông cụ Khương.

Dung Hằng: “Tạo nghiệp .”

Trần Ngọc: “Cái , loạn hết .”

Dung Ngộ hiếm khi về nhà cũ, thấy vẻ mặt của hai ông bà liền ông cụ Khương mách đến đây , thế là lập tức bày tỏ quyết tâm: “Bố, , con đối với Dung Dung là nghiêm túc, đời kiếp , cưới cô thì cưới ai.”

Dung Hằng một cái, giơ tay vỗ vai : “Ngày mai rảnh thì cùng bố.”

Dung Ngộ nhíu mày: “Làm gì ạ?”

“Còn nữa! Đến nhà họ Khương bàn chuyện cưới xin cho con!” Dung Hằng đá đầu gối một cái ôm trán bước lên lầu.

Dung Ngộ ngơ ngác một lúc, đầu Trần Ngọc.

 

Loading...