Dụ Em Động Tâm - Chương 84: Là một kẻ điên

Cập nhật lúc: 2026-04-09 11:10:21
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hạ Văn Dã mặt dày vốn là bản tính, từ nhỏ quen với tính khí thất thường của ba, thế nên dù đá một cú, vẫn mặt dày lượn gầ

“Ba, sắp khai giảng , đừng quên chuyển học phí với tiền sinh hoạt cho con đấy nhé.”

Cậu đúng là tiền riêng, nhưng vì việc cũng chẳng kiếm bao nhiêu, nguồn thu hầu hết nhờ trai và các bậc trưởng bối rót cho, nên… càng nỡ tiêu.

Hạ Bá Đường nhíu mày: “Nghe con thi tiếng Anh cấp 6 trượt hả?”

“…”

“Tiền sinh hoạt giảm một nửa!”

 

Hạ Văn Dã: con ngươi chấn động!!!

Xong , xong thật !

Trời sập chứ còn gì nữa!

Rốt cuộc là đứa trời đ.á.n.h nào chọc giận ba ?!

Ngay đó, một tên trời đ.á.n.h khác xuất hiện: Hạ Văn Lễ từ bếp , tay bưng bát canh nóng, động tác tao nhã điềm đạm, coi sự tức giận của ba và nỗi tuyệt vọng của em trai như khí.

Chung Thư Ninh đưa ly nước trái cây mới ép cho Hạ Bá Đường.

thu, thêm đá, nhưng hương vị vẫn mát dịu, thanh lành.

“Cháu thấy hôm ở nhà cũ, lúc dùng bữa chú dường như thích đồ ngọt lắm, nên cháu cho thêm đường.” – Chung Thư Ninh tinh ý.

Trong nhà họ Hạ, trừ hai ông bà, những khác quả thực mấy ai thích vị ngọt.

“Chu đáo quá.” – Hạ Bá Đường nhấp ngụm nước trái cây, trong lòng khỏi cảm khái: sinh một đứa con gái thế chứ…

Lúc , vì để ý đến cảm xúc của Hạ Văn Lễ nên Lương Gia Nhân từng định sinh thêm con.

Cũng là Hạ Văn Lễ chủ động đề nghị, hai mới bắt đầu chuẩn mang thai.

Cả hai vợ chồng đều đồng thuận: con trai con gái cũng , một đứa là đủ .

Kết quả là—sinh Hạ Văn Dã, cái thằng trời đ.á.n.h!

Cùng lúc đó, trong bệnh viện—

Chung Triệu Khánh vì tức giận quá mức mà ngất xỉu.

Khi Chung Minh Diệu đến, còn kịp mở lời, thì Chung Minh Nguyệt nhào tới mắng té tát:

“Cô rốt cuộc cho em lợi lộc gì, là bỏ bùa mê t.h.u.ố.c lú gì em, mà em bảo vệ cô như thế?!”

“Em bệnh ?

chỉ là ngoài!

Chúng mới là của em!”

“Vì cái con tiện nhân đó, mà em đ.â.m lưng gia đình ?!”

Vợ chồng Chung Triệu Khánh lúc cũng đang giận dữ, hề ngăn cản con gái.

Chung Minh Diệu một lời, chỉ lạnh lùng Chung Minh Nguyệt.

Cậu thấp, cao hơn 1m80, dáng gầy gò, sắc mặt tái nhợt.

Ánh mắt âm trầm, hiểm độc.

Cái kiểu chằm chằm chớp , khiến rợn cả sống lưng.

Chung Minh Nguyệt ánh mắt da đầu tê dại, giọng cũng yếu rõ rệt.

“Em chị gì?

Chị sai ?”

“Chị mà còn dám chị thêm một câu , tin …”

Cậu đột nhiên tiến sát gần.

Hơi thở lạnh buốt, giọng khàn khàn u ám, thậm chí còn như mang theo nụ mơ hồ đáng sợ:

thể g.i.ế.c chị.”

“Cậu… dám … g.i.ế.c là phạm pháp đấy!” Chung Minh Nguyệt run rẩy.

bệnh thần kinh.

Chị thử ?”

Một luồng khí lạnh lập tức xuyên dọc sống lưng cô .

Chung Minh Nguyệt cứng , lưng thẳng tắp, dám động đậy.

Thằng điên!

Hắn thật sự là một tên điên chính hiệu!

“Minh Diệu, rốt cuộc con gì!” Lưu Huệ An gấp tức.

“Con , thả chị tự do.”

“Không đời nào!” – Chung Triệu Khánh mới tỉnh chút, gần như bật dậy từ giường bệnh, “Con nó tẩy não đúng ?

Ra nước ngoài từng năm, mà vẫn quên nó!”

“Là nó xúi con chuyện ?

Có đúng ?!”

Chung Minh Diệu khẽ : “Ba nghĩ thế nào cũng .

tình hình công ty hiện tại, ba đủ sức dây dưa với con .”

“Công ty mà sụp, tao sẽ kéo mày c.h.ế.t chung.” – Chung Triệu Khánh nghiến răng uy h.i.ế.p.

Chung Minh Diệu chẳng hề d.a.o động, chỉ thản nhiên đáp:

“Từ lúc các đưa nước ngoài… c.h.ế.t .”

Lưu Huệ An sững vài giây, nước mắt bắt đầu tuôn xuống lã chã: “ là nghiệp báo mà… Chúng tao tạo nghiệt gì, mới sinh cái loại con vong ân phụ nghĩa như mày?”

Chỉ cần bán vài bất động sản hiện , cũng thể thu về hơn mấy chục triệu, đủ để giúp Chung thị vượt qua khủng hoảng mắt.

đó cũng là con đường lui duy nhất của nhà họ Chung.

Còn giờ, chính con trai ruột lấy con tin ép buộc.

Điều khiến bọn họ đau đớn nhất là—

Chung Minh Diệu rõ, cuối cùng nhượng bộ, chỉ thể là họ.

Cho dù như thế, mối quan hệ cha con

Không bao giờ trở như .

Những năm Chung Minh Diệu sống ở nước ngoài, từng hỏi han bất kỳ tin tức gì về Chung Thư Ninh.

đính hôn, cũng chỉ nhàn nhạt buông một câu: “Chúc mừng giúp con.”

Chung Triệu Khánh và Lưu Huệ An luôn cho rằng, tình cảm con trai dành cho Chung Thư Ninh chỉ là cơn say mê nhất thời.

Hai tách , thời gian sẽ mờ dần thứ.

Nói cho cùng, Chung Minh Nguyệt lớn lên bên cạnh họ, còn họ vốn phần trọng nam khinh nữ, nên luôn để phần lớn tài sản cho con trai, cũng chẳng đề phòng gì nhiều.

Họ bao giờ ngờ rằng, con trai sẽ vì Chung Thư Ninh mà phản bội cả gia đình.

“Minh Diệu, con bé đó cao ngạo lắm, giờ bên Hạ Văn Lễ , nó sẽ bao giờ với con nữa , bỏ thì hơn.” Lưu Huệ An khuyên nhủ với vẻ đầy lo lắng và nhẫn nại: “Trên đời còn bao nhiêu cô gái , con cứ chấp nhất với nó?”

Chung Minh Diệu trả lời.

Cô gái thể nhiều.

… chỉ một.

Cùng lúc đó, tại thư phòng nhà họ Hạ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/du-em-dong-tam/chuong-84-la-mot-ke-dien.html.]

Sau bữa cơm, Hạ Văn Lễ trở phòng việc.

Trên bàn sẵn một tập tài liệu, bộ là hồ sơ cá nhân của Chung Minh Diệu.

“Cậu từng tư vấn tâm lý ở nước ngoài, vẫn đang dùng t.h.u.ố.c.” – Trần Tối rà soát bộ thông tin – “ cụ thể là mắc chứng gì thì tra , liên quan đến quyền riêng tư của bệnh nhân.”

“Bắt đầu từ bao giờ?” – Hạ Văn Lễ lật xem hồ sơ, ánh mắt sắc bén quét qua từng trang.

“Khoảng nửa năm khi nước ngoài.

Khi đó trầm cảm, sống một , quen môi trường, còn bạn bè cô lập.”

“Sau đó thì chuyển ngành học.”

Hạ Văn Lễ gật đầu:

“Ở nước ngoài, từng hành vi cực đoan nào ?”

Ánh mắt một , thể lên nhiều điều.

Mà ánh mắt của Chung Minh Diệu— giống bình thường.

Không phù hợp với độ tuổi của .

Có những khoảnh khắc… còn ánh lên sự điên cuồng nguy hiểm.

Có khả năng đây là mang tâm lý cực đoan.

Nếu kiểm soát cảm xúc, tình yêu sâu đậm , bất cứ lúc nào cũng thể hóa thành hận thù sâu cay.

thể gây nguy hiểm cho Chung Thư Ninh.

Anh điều tra cho rõ.

Trần Tối lắc đầu: “Không hành động gì lệch chuẩn rõ rệt.

lịch tư vấn tâm lý định kỳ.”

“Có thể theo lời khuyên của bác sĩ, nhảy dù, leo núi, hoặc bungee jumping… những hoạt động đó lẽ giúp giải tỏa cảm xúc.”

Trần Tối tiếp tục báo cáo: “Cậu chỉ là kiểu giỏi giao tiếp, nhưng thành tích học tập .”

“Sau khi chuyển ngành sang nghệ thuật, theo học ngành phân tích nghệ thuật.

Mà những trong giới , phần lớn đều cá tính riêng, nhiều sống khép kín, lạnh lùng, thích một .

Trong môi trường đó, cũng trường hợp cá biệt.”

“Cậu cũng thường thêm.

Suốt mấy năm qua dường như tiêu đến tiền của gia đình.

Hơn nữa…”

Hạ Văn Lễ nhướng mày: “Hơn nữa?”

Trần Tối nhún vai, chút khó tin tiếp: “Cậu còn thường xuyên thiện nguyện.

Có lúc tới cô nhi viện l..m t.ì.n.h nguyện viên, lúc cứu giúp mèo hoang ch.ó lạc… Ngài tin nổi ?”

Nếu tận mắt gặp qua thật, Trần Tối suýt tưởng đây là một thanh niên ưu tú, đầy tích cực, hướng thiện.

Hạ Văn Lễ gập hồ sơ trong tay—tạm thời mà , Chung Minh Diệu giống kiểu nguy hiểm.

Trong khi đó, ở khu dưỡng sinh cao cấp, nơi nghỉ chân của phu nhân họ Hạ—

Sự xuất hiện đột ngột của Hạ Bá Đường và Lương Gia Nhân khiến nhịp sinh hoạt vốn quy củ của Chung Thư Ninh đảo lộn .

Dạo gần đây, phần lớn thời gian cô đều dành cho việc chuẩn cuộc thi.

Sau mỗi buổi luyện tập, cô sẽ rút phòng chế hương, lặng lẽ việc.

Kết quả là…

Giờ thì cô đang dì Lương kéo massage, chăm sóc da, spa các kiểu.

“Cả ngày luyện tập thấy mệt ?

Phải hưởng thụ một chút chứ, massage nắn chân, bóp vai, thư giãn cực kỳ.” – Lương Gia Nhân ân cần xoa xoa cánh tay cô.

“Đừng cứ căng như dây đàn mãi, nghỉ ngơi đúng lúc mới là sống thông minh.”

“Có sức khỏe mới tất cả.”

Chung Thư Ninh chợt thấy câu quen quen.

Một lát mới nhớ —Hạ Văn Dã cũng thường mấy câu triết lý kiểu .

con, quả nhiên giống ở “tinh thần hưởng thụ cuộc sống.”

Khi đang massage, điện thoại cô rung lên—là một lạ.

Vừa nhấc máy, đầu dây bên vang lên giọng quen thuộc nhưng vẫn âm u, nặng nề.

“Chị…”

Là Chung Minh Diệu.

Chung Thư Ninh từng rõ: chỉ cần gọi cô là “chị”, thì giữa họ mãi mãi thể bất kỳ mối quan hệ nào khác.

Cách xưng hô , giờ đây cũng xem như lời tuyên bố rõ ràng của Minh Diệu.

Cô đáp nhẹ nhàng:

“Ừ.”

“Ngày , mang theo giấy tờ. Em sẽ cùng chị, thủ tục chấm dứt quan hệ nuôi dưỡng.”

Chung Minh Diệu: Có bệnh, thật.

điên.

Cậu gì, và cắt đứt đúng lúc.

【Ngoại truyện nhỏ: Hồi trẻ của Hạ và ba Hạ】

Hạ Bá Đường từng là một ông bố đơn .

Khi gặp Lương Gia Nhân, ông luôn lo sẽ phiền cô, cũng sợ cô chấp nhận chuyện ông con riêng.

Tâm trạng lo lắng cứ kéo dài mãi, cho đến một ngày—ông thấy cô xem mắt.

Và lúc đó, ông thật sự hoảng hồn.

Ông nghiêm túc hỏi con trai:

“Văn Lễ, con nhớ dì Lương ?”

Khi Hạ còn nhỏ xíu: “Cũng… bình thường ạ.”

“Ba con chắc chắn nhớ dì .” Hạ Bá Đường gật gù tự diễn.

“…”

“Vậy ba dẫn con tìm dì Lương chơi, nhớ là do con nhớ dì lắm, nằng nặc đòi ba đưa đến.”

Hạ Văn Lễ yên lặng ba một lời.

Kết quả—hai cha con dắt díu thành công “đóng đô” luôn ở nhà dì Lương.

Lương Gia Nhân nấu bao nhiêu món ngon cho Hạ Văn Lễ, âu yếm:

“Dì thật ngờ, con vẫn còn nhớ đến dì.”

Cậu nhỏ nhíu mày: “Không con.”

“Hử?”

“Là ba con nhớ dì. Nhớ đến mức ăn ngon, ngủ yên!”

Rồi còn phụ họa thêm một câu chí mạng: “Nhất là khi xem mắt, ngày nào con học về cũng thấy ông nội bảo ba bỏ bê công việc, nhà phát điên cả lên.”

Hạ Bá Đường: hóa đá tại chỗ.

 

Loading...