Dụ Em Động Tâm - Chương 81: Muốn đưa chị bỏ trốn
Cập nhật lúc: 2026-04-01 12:44:46
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong quán cà phê.
Chung Thư Ninh đang uống sôcôla nóng mặt.
Cậu mặc một chiếc áo phông trắng rộng thùng thình, ngón tay cầm cốc cà phê trắng trẻo, thon dài.
Mái tóc đen phủ lòa xòa qua hàng lông mày, cả trông gầy yếu, mong manh đến đáng lo.
Chỉ là đôi môi nước nóng ấm lên, sắc môi mang theo chút thở của sự sống.
Đã lâu gặp, hai từng thiết, giờ giữa họ chỉ còn sự im lặng.
Mãi đến khi Chung Minh Diệu mở lời:
“Chị…”
Chung Thư Ninh khẽ đáp: “Ừ.”
“Đừng em như .”
Không ai thể chịu ánh mắt chăm chú từ từng thích.
“Vài năm qua em sống thế nào?”
Chung Thư Ninh cụp mắt, nhấp một ngụm americano đá mặt.
“Không .”
Bị cưỡng ép đưa nước ngoài, Chung Minh Diệu thể sống yên .
Nhất là khi tin cô đính hôn, dứt khoát theo dõi tin tức liên quan đến cô nữa, cũng vì thế mà những chuyện xảy đó.
Chung Thư Ninh dịu giọng: “Nghe em học tài chính ở nước ngoài.”
“Không .”
“Hử?”
Chung Thư Ninh ngạc nhiên ngẩng đầu.
Năm đó là chính vợ chồng Chung Triệu Khánh đích đưa nước ngoài.
Để thuận lợi nhập học, nhà họ Chung còn tài trợ một khoản lớn cho trường.
Nghe thành tích của tệ, vợ chồng Chung Triệu Khánh lấy kiêu hãnh, còn đem khoe khắp nơi.
“Em chuyển ngành ngay từ năm đầu , học phân tích nghệ thuật.
Chị cũng mà, em vốn hứng thú với kinh doanh.”
Chung Minh Diệu nhẹ như .
“Họ ?”
“Không .
Đến giờ vẫn .”
“…”
Chung Thư Ninh chằm chằm.
Trong ký ức của cô, Chung Minh Diệu là một đứa trẻ ngoan.
Cho nên lúc phát hiện lén thích , cô vô cùng kinh ngạc.
Cô lập tức với ba nuôi mà chọn cách lạnh nhạt dần, mượn cớ học múa ở tỉnh khác để giữ cách, hy vọng thể bình tĩnh .
Kết quả, kỳ thi tháng hôm đó, thi kém.
Giáo viên học tập trung, nghi ngờ đang yêu sớm.
Lưu Huệ An nhân lúc học lục soát phòng…
Và tìm thấy nhiều đồ liên quan đến cô.
Tất cả đều nâng niu, cẩn thận gìn giữ.
Chung Triệu Khánh đó bùng nổ, ép cô lập tức trở về nhà, mắng cô thậm tệ trong cơn giận.
Họ mắng cô liêm sỉ, nhận rõ phận, dám dụ dỗ Chung Minh Diệu yêu sớm.
Còn hai là chị em, nếu chuyện đó đồn ngoài, nhà họ Chung chịu nổi mất mặt như .
Họ mắng cô đê tiện, dơ bẩn, luân thường đạo lý.
Rồi chỉ thẳng Chung Minh Diệu, mắng là một thằng suy nghĩ bẩn thỉu, vô liêm sỉ, chẳng khác gì cầm thú.
Chính thời điểm đó, Chung Triệu Khánh xé hết ảnh của Chung Minh Diệu trong nhà, còn cảnh cáo rằng:
“Nếu con cố chấp như , chịu nước ngoài, thì cả đời Chung Thư Ninh sẽ con hủy hoại.”
Khi Chung Minh Diệu vẫn còn nhỏ, đủ sức chống đối.
Cậu chọn cách… bỏ trốn.
Chung Thư Ninh thì thể trốn , những ngày ở nhà họ Chung càng trở nên ngột ngạt, bức bối.
Thời gian đó, Lưu Huệ An suốt ngày những lời cay độc bên tai cô:
“Minh Diệu còn nhỏ như , mày đúng là hổ.”
“Dựa cái mặt xinh xinh quyến rũ đàn ông khắp nơi, đến em trai mà cũng tha.”
“Mày hổ, nhưng nhà họ Chung chúng tao chỉ trỏ lưng!”
“Nuôi mày ăn ngon mặc , cho mày học múa, để mày sống rạng rỡ như thế, mà mày báo đáp bọn tao thế đây ?”
…
Khi đó Chung Thư Ninh cũng còn nhỏ, bên cạnh chẳng ai để tâm sự.
Nghe những lời đó lặp lặp , thêm chấn thương ở chân, cô từng rơi trầm cảm.
Từ đó bắt đầu bài xích việc đàn ông tiếp cận.
Tất nhiên, điều đó cũng bao gồm cả Chu Bách Vũ.
Thế nên dù hai từng yêu , thậm chí đính hôn, vẫn chẳng thể tiến xa hơn.
Phải đến khi gặp Hạ Văn Lễ, thứ mới dần đổi.
Chung Minh Diệu thấy ánh mắt kinh ngạc trong mắt cô, chỉ khẽ : “Phải kinh ngạc đến ?”
“Ở một nơi xa lạ, chị vốn thể những năm đó em sống thế nào.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/du-em-dong-tam/chuong-81-muon-dua-chi-bo-tron.html.]
“Thậm chí… từng lúc em chạy về nước…”
“Dẫn chị bỏ trốn.”
“Đến một nơi ai , ai tìm thấy, sống một cuộc đời riêng của hai chúng .”
Chung Minh Diệu xoay nhẹ chiếc cốc trong tay, đáy mắt sâu thẳm ánh lên tia cuồng loạn, gần như vặn vẹo:
“Em thậm chí từng nghĩ, sẽ đưa chị nước ngoài… giấu .”
Chung Thư Ninh , chợt cảm giác nhận mặt nữa.
Đặc biệt là khi thốt những lời , đôi mắt vốn u ám tĩnh lặng bỗng sáng rực lên, nóng rực ánh sáng.
Không giống như dối.
Có lẽ… thật sự từng nghĩ như .
Trong sự phấn khích , còn xen lẫn cả một chút điên cuồng.
là… điên thật .
“Minh Diệu—”
Chung Thư Ninh nghiêm túc , giọng trầm xuống, “Em rõ, chị chỉ coi em như em trai.
Chúng … thể.”
“Vậy tại Chu Bách Vũ thì ?”
“…”
“Còn Hạ cũng !”
Chung Thư Ninh cau mày.
Chung Minh Diệu ánh mắt lóe sáng: “Chị, tại em thể?”
“Chúng lớn lên cùng , em hiểu chị hơn bất kỳ ai trong bọn họ.
Em chị trải qua những gì, những khổ cực .
Em sẽ yêu thương chị hơn bất kỳ ai.”
“Chỉ cần một tiếng ‘chị’ của em, là thể .”
Chung Thư Ninh kiên quyết, cắt lời .
“Vậy còn Hạ thì , chị với là thể ?”
“Chuyện đó liên quan đến em.”
“Anh thể cho chị một danh phận, thể cưới chị ?
Chị ở bên , chị cả thành phố Thanh Châu đang bàn tán về chị thế nào ?”
Chung Thư Ninh bật thành tiếng: “Vậy nếu chị ở bên em, sẽ chẳng ai bàn tán gì ?”
Chung Minh Diệu nghẹn lời.
“Người chỉ khó hơn thôi!”
“Chị ở bên em, điều quan trọng nhất là—chị thích em, quý em, nhưng tất cả những thứ đó là tình cảm nam nữ.
Từng năm , em vẫn hiểu ?”
Chung Minh Diệu siết c.h.ặ.t chiếc cốc trong tay, những ngón tay tái nhợt run lên, ánh mắt thoáng qua một tia dịu dàng nhưng đầy bệnh hoạn.
“Chính vì em hiểu quá rõ… nên mới sống khổ sở như .”
Tình cảm của , luôn như băng mỏng.
Ba chỉ ném tiền cho , suốt ngày ép học, từng cho lấy một lời khen chân thành.
Cậu chỉ mong một ba câu động viên, nhưng thứ nhận từ Chung Triệu Khánh chỉ là: “Không nhất trường, thì gì đáng tự hào.”
Kiểu giáo d.ụ.c phủ nhận và đàn áp , từng chút một đẩy bờ vực.
Chung Thư Ninh chính là tia sáng cuối cùng trong cuộc đời u ám của .
đến cả tia sáng … cũng họ nhẫn tâm dập tắt.
Từng năm, dám về nước, dám cô, chỉ vì so với bất kỳ ai, hiểu rõ hơn ai hết—giữa hai , rào cản chỉ là danh nghĩa chị em, mà là ở chỗ Chung Thư Ninh từng dành cho một chút tình cảm nam nữ nào.
Cậu chỉ hỏi cô một , trực tiếp.
Bởi vì năm đó, đến cả dũng khí tỏ tình cũng .
Cậu giống như một con ch.ó hoang, âm thầm, cô độc, nép trong góc tối mà thích cô.
Tình cảm , cần một cái kết.
Khi ngẩng đầu lên nữa, liền thấy hai bóng đang bước tới.
Một bình tĩnh, kiệm lời.
Một thì… rón rén như thể lén lút theo dõi!
Chung Minh Diệu khi về nước qua cái tên Hạ , cũng mối quan hệ giữa và Chung Thư Ninh.
Bên ngoài đồn đại rằng—
Chị gái chỉ là món đồ chơi Hạ bao nuôi.
Lúc cao hứng thì nuông chiều dỗ dành, nhưng nếu một ngày chán , Chung Thư Ninh dù đá cũng sẽ nhận một khoản chia tay tệ.
khi ánh mắt chạm đàn ông —Hạ Văn Lễ, nhận điều gì đó khác hẳn với lời đồn.
Trong đôi mắt , ẩn chứa một cảm xúc rõ ràng, sắc bén.
Ánh , nguy hiểm và lạnh lẽo.
Như thể lãnh thổ của kẻ khác xâm phạm, ánh mắt tràn đầy cảnh cáo.
Như thể chỉ cần dám tiến thêm một bước nữa— sẽ ngần ngại mà hủy diệt ngay tại chỗ.
“Minh Diệu, chị thật sự cảm ơn em vì hôm nay giúp chị.
giữa chúng …”
Chung Thư Ninh vẫn luôn coi là em trai, lúc cũng đang dịu dàng khuyên nhủ, chỉ mong đừng cố chấp nữa, đầu là bờ.
Thế nhưng, lời cô kịp hết gián đoạn.
Chung Minh Diệu đột nhiên bật dậy, hai tay chống lên bàn, nghiêng hẳn về phía cô.
Cùng lúc đó...