Dụ Em Động Tâm - Chương 58: Hạ phu nhân, anh đang dỗ em đấy

Cập nhật lúc: 2026-03-16 13:33:38
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4frYGPq113

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chung Triệu Khánh ngờ Hạ Văn Lễ cũng đang ở đó, nhất thời sững .

 

“Im lặng ?”

 

“Hạ… Hạ …”

 

Chung Triệu Khánh mới mắng mỏ hăng say, thấy giọng lập tức câm bặt, “Chuyện là việc riêng giữa và Thư Ninh, là chuyện cha con, ngài xen , e là tiện cho lắm…”

 

tiền do chi , quyền can dự ?”

 

“Đương nhiên là thể hỏi…”

 

“Muốn tiền thì đến tìm lấy.”

 

Hạ Văn Lễ xong liền dứt khoát cúp máy.

 

 

Chung Thư Ninh vốn gây thêm phiền toái cho Hạ Văn Lễ.

 

Năm mươi triệu đối với lẽ đáng là bao, nhưng với cô, cả đời cũng chắc kiếm nổi từng , càng khả năng trả .

 

Nợ ân tình, chỉ tăng chứ thể giảm.

 

Cô từng nhờ luật sư tính toán, nếu khởi kiện để hủy bỏ quan hệ nhận nuôi, vẫn cần bồi thường cho vợ chồng Chung Triệu Khánh một khoản.

 

những năm qua, họ cũng chi tiền nuôi dưỡng cô.

 

Tuy nhiên khoản đó ước tính dựa điều kiện sống thực tế.

 

Nhà họ Chung hề cho cô cuộc sống đầy đủ nhất, ngoài việc thuê vài thầy dạy múa danh tiếng, còn thứ đều ở mức trung bình.

 

Nhiều lắm thì cũng chỉ một, hai triệu.

 

Vậy mà Chung Triệu Khánh dám mở miệng đòi hẳn năm mươi triệu!

 

“Gần đây ông thường xuyên phiền em ?” – Hạ Văn Lễ hỏi, mắt vẫn rời cô.

 

“Không, đây là đầu tiên.”

 

“Công ty nhà họ Chung dạo gặp vấn đề liên tiếp, cứ thế thì phá sản chỉ là chuyện sớm muộn.”

 

“Sao đột nhiên xảy chuyện?”

 

Chung Thư Ninh dù rành kinh doanh, nhưng vẫn vài năm nay dù ăn , nhà họ Chung cũng đến mức phá sản.

 

“Thương trường như chiến trường, thể là khác cố ý nhắm .”

 

“Ai chứ?”

 

“Thương trường mà, ai mà chẳng vài kẻ thù.

 

Lúc yếu thế, dễ đ.á.n.h tới tận cùng.”

 

Chung Thư Ninh còn định hỏi thêm, nhưng Hạ Văn Lễ đổi chủ đề: “Bên ngoài muỗi nhiều lắm, về phòng .”

 

Cô khẽ gật đầu.

 

nghĩ nghĩ , Chung Triệu Khánh đúng là sợ Hạ Văn Lễ thật.

 

Có lẽ sẽ dám trực tiếp tìm đòi tiền.

 

 

Lúc , tại nhà họ Chung.

 

Lưu Huệ An và Chung Minh Nguyệt đang bên cạnh Chung Triệu Khánh.

 

“Ý ông là gì?

 

Bảo chúng trực tiếp tìm Hạ Văn Lễ đòi tiền?”

 

Lưu Huệ An n.g.ự.c tức đến phát nghẹn, “Không ngờ con tiện nhân bản lĩnh như .”

 

“Con khốn!”

 

Chung Triệu Khánh giận đến mức đầu như nổ tung.

 

“Trong nhà vẫn còn vài bất động sản chất lượng, tranh chữ cổ, trang sức đá quý… thể bán gấp lấy tiền dùng tạm.

 

cũng chỉ là tạm thời thôi.” – Lưu Huệ An thở dài.

 

là đồ nữa, nhưng bán gấp thì cũng khó giá cao.

 

Chung Minh Nguyệt chẳng hiểu chuyện công ty, chỉ thử dò hỏi:

 

“Ba, … ý hai là, nếu vượt qua đợt … nhà …”

 

“Có thể sẽ phá sản?”

 

Gần đây cô tiểu phẫu thẩm mỹ mặt, cảm thấy bản xinh hơn nhiều, tự tin cũng tăng theo.

 

Mà thẩm mỹ thì tốn ít tiền.

 

Lưu Huệ An thở dài: “Chuyện đó còn nghiêm trọng nhất, nhà còn đang nợ ngân hàng một khoản lớn…”

 

Chung Minh Nguyệt sững sờ, mặt mày ngơ ngác như đ.ấ.m một cú trời giáng.

 

Nói cách khác, chỉ phá sản…

 

Mà còn truy nợ?

 

“Làm mà phá sản , chỉ là tạm thời thiếu hụt dòng tiền thôi.” – Chung Triệu Khánh gượng gạo nặn một nụ . – “Minh Nguyệt, những chuyện con đừng lo, cần xen .”

 

“Ba, thật …”

 

Chung Minh Nguyệt c.ắ.n c.ắ.n môi, “Hạ Văn Lễ cũng bảo nhà cứ tìm đòi tiền , là… cứ tìm thử xem?”

 

“Ba cũng đấy, năm mươi triệu với chẳng là gì, thật sự vung tay một cái là ‘chuộc ’ cho Chung Thư Ninh xong luôn.”

 

Chung Triệu Khánh cau mày: “Phải xem con tiện nhân chủ động dâng tới tận cửa , chứ chắc Hạ Văn Lễ chịu bỏ từng tiền vì nó.”

 

“Ba…”

 

Chung Minh Nguyệt lí nhí, “Ba xem… Hạ rốt cuộc thích kiểu như thế nào?

 

Lẽ nào chỉ cần con gái chủ động, là đều từ chối?”

 

Lưu Huệ An lập tức điều mờ ám trong lời đó: “Minh Nguyệt, con đang nghĩ gì ?”

 

“Con chỉ linh tinh thôi mà…”

 

 

Trong lúc đó, tại nhà cũ họ Hạ.

 

Chung Thư Ninh theo Hạ Văn Lễ trở về phòng, trong lòng vẫn còn dằn vặt, cảm thấy cam tâm, cũng khó mà yên .

 

Chung Triệu Khánh thể mở miệng đòi năm mươi triệu cơ chứ?

 

Chỉ để hủy quan hệ nhận nuôi thôi mà, phức tạp đến thế?

 

Là cô quá coi thường sự xa của lòng .

 

Mãi đến khi phát hiện Hạ Văn Lễ đột nhiên dừng bước, cô ngẩng đầu, thấy trong tay từ lúc nào một cành hoa đăng tiêu – sắc cam đỏ rực rỡ, nổi bật đến ch.ói mắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/du-em-dong-tam/chuong-58-ha-phu-nhan-anh-dang-do-em-day.html.]

 

Anh đưa tay , nhẹ nhàng đưa hoa cho cô.

 

“Cảm ơn.”

 

Chung Thư Ninh cầm lấy cành hoa, theo trở phòng ngủ.

 

Trên bàn bày sẵn món tráng miệng tinh xảo, hình dáng như quả vải, mở cửa thấy thoang thoảng mùi thơm ngọt ngào.

 

“Thử xem , đặc biệt mang về cho em đấy.” – Hạ Văn Lễ thẳng.

 

Chung Thư Ninh xuống, cầm lấy chiếc nĩa bên cạnh.

 

Vỏ ngoài từ socola trắng, mô phỏng hình quả vải, bên trong là lớp mứt đỏ, nhân kem sữa mát lạnh ở giữa.

 

“Ngon ?” Hạ Văn Lễ nghiêng mắt cô.

 

“Ngon thật.” Cô khẽ gật đầu.

 

“Còn hoa thì ?”

 

“Cũng .”

 

“Vậy em biểu cảm ?” Anh hỏi khẽ.

 

Chung Thư Ninh mím môi, ngước mắt , nhẹ nhàng nâng cằm lên.

 

Anh cúi , thở nóng hổi lướt qua má, tim cô đập mạnh ngừng.

 

Dạo gần đây quá bận, hai cũng ít tiếp xúc gần gũi.

 

Lúc nụ hôn của đặt xuống, ý thức của cô như rút , cả lạc hỗn loạn.

 

Trong miệng vẫn còn vương vị ngọt mát của vải.

 

Ngọt lịm, ướt át, đầu ngón tay thô ráp vuốt ve nơi cằm cô, tê dại, nóng bỏng.

 

Khiến mê loạn, chẳng còn lý trí.

 

Cô chợt nhận , sự mật giữa họ ngày càng tự nhiên, ngày càng thuần thục… giống như từ đầu là như thế.

 

Nụ hôn , còn dè dặt như nữa – ngược , đầy kinh nghiệm, thành thục, còn cô vẫn còn lúng túng, chỉ thể để mặc dẫn dắt, cho đến khi nụ hôn kết thúc, mặt cô đỏ ửng, ánh mắt mơ hồ.

 

Hạ Văn Lễ nhẹ nhàng hái một đóa hoa đăng tiêu từ cành hoa, cài vành tai cô, nơi mái tóc mềm mại khẽ lay động.

 

Cô đỏ mặt, lúc , còn rực rỡ hơn cả hoa.

 

“Hạ , đang…” – Chung Thư Ninh sững , ngạc nhiên vì hành động của .

 

Hạ Văn Lễ cô, giọng nhẹ như gió thoảng:

 

“Hạ phu nhân, lẽ nào em đang dỗ em ?”

 

Một câu thôi—

 

Trái tim Chung Thư Ninh như rung lên từng nhịp.

 

Từ nhỏ đến lớn, từng ai ở nhà họ Chung dỗ dành cô.

 

Có vài theo đuổi cô thì , như Chu Bách Vũ chẳng hạn, cũng lời ngon tiếng ngọt, nhưng cuối cùng cũng chỉ nhắm thể cô mà thôi.

 

Còn ánh mắt của Hạ Văn Lễ lúc

 

Tựa như đang với cô:

 

Anh dỗ em, chỉ để em vui.

 

Chung Thư Ninh chợt nhớ đến Hạ lão gia, cũng từng ngắt hoa tặng cho lão phu nhân.

 

Nhìn dáng vẻ thuần thục của , hiển nhiên học từ ông nội .

 

… Hạ lão gia và lão phu nhân là vợ chồng thật sự.

 

Còn Hạ

 

Phải chăng, cũng thật lòng xem cô là vợ?

 

Nếu đây chỉ là một vở diễn, thì quả thực… diễn quá sâu.

 

lúc đầu óc cô còn rối như tơ vò, cửa phòng bỗng “rầm” một tiếng bật mở, Hạ Văn Dã xông :

 

“Anh ơi!

 

Em mua đồ ngọt ngon lắm, ông bà nội bảo ăn tuyệt vời luôn, còn ?

 

Em cũng ăn…”

 

Cậu chạy —và lập tức khựng .

 

Chứng kiến cảnh trai vẫn đang vuốt ve má chị dâu, chị dâu thì mặt đỏ như quả cà chua, môi còn hồng mọng rõ ràng… trai hôn xong!

 

Rõ ràng là đang chuyện tiện cho trẻ con xem.

 

Nhất là khi ánh mắt của trai liếc tới—

 

Sát khí đầy trời.

 

Suýt chút nữa là quần.

 

“Em gõ cửa ?” – Hạ Văn Lễ lạnh lùng hỏi, giọng khác hẳn với lúc còn thì thầm dịu dàng với cô.

 

“Căn phòng đóng cửa, với …”

 

Mới tám giờ tối mà, ai hai định loạn.

 

“Thôi em !

 

Hai tiếp tục nhé!” – Hạ Văn Dã bốp một tiếng đóng cửa , chuồn nhanh như chớp, như thể lưng Sadako đang đuổi .

 

Cậu chạy một mạch tới phòng khách, nhào chỗ hai ông bà Hạ, thở dốc:

 

“Suýt nữa thì cháu tiêu đời luôn .”

 

“Gì ?

 

Sao hoảng thế?” – Hạ lão phu nhân khẽ.

 

“Ánh mắt của cháu lúc nãy… đúng kiểu đ.â.m luôn !

 

Cháu với chị dâu đang ‘giao lưu cảm xúc’, ai bảo chịu đóng cửa phòng!

 

Suýt nữa là cháu gặp tổ tiên !”

 

Nghe đến đó, Hạ lão gia lập tức hăng hái hẳn lên: “Thằng quỷ, đây, kể rõ ông !”

 

Hạ lão phu nhân thì ngán ngẩm lườm một cái, khẽ ho một tiếng, tỏ như đang chăm chú xem TV, nhưng… tai thì dựng thẳng lên.

 

Hai ông bà trong lòng đồng thời cảm khái:

 

Họ vốn nghĩ cháu trai tính tình lạnh lùng xa cách, nội tâm sắt đá cứng rắn, hai cục băng thì hòa tan lẫn ?

 

Cũng vì thế mà vẫn luôn lo lắng, sợ để vụt mất .

 

Không ngờ, thằng bé chơi riêng mà ghê thật.

 

 

Loading...